Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 472

Cập nhật lúc: 2026-04-25 00:24:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Đàm .” Tề Nghênh Nghênh gõ cửa thấy hối hận, bọn họ xuống địa phương công tác đều là dựa theo quy định, thể nào giảm bớt thời gian, chỉ xuống một lúc trở về, như thế là hợp quy tắc.

 

gõ cửa tìm Tiểu Đàm như thế là rước việc ?

 

“Chị Tề? Chị gặp chuyện gì khó khăn ?” Tiểu Đàm thấy bà cứ ngoài cửa lời nào, trời tối như , ánh đèn lờ mờ khiến bà rợn tóc gáy.

 

“À? Không, chuyện gì. Chỉ là nghĩ đây là đầu tiên xa đám nhỏ lâu như , trong lòng chút lo lắng. Ngày mai dành chút thời gian gọi điện về cho bọn nó, lúc thương lượng với Tiểu Vi , bảo con bé đến Cung Tiêu Xã chờ, cho nên ngày mai khi hai chúng ngoài việc, rời một chút.”

 

Tề Nghênh Nghênh áp chế ý định ban đầu, lảng sang chuyện khác.

 

Tuy rằng lúc đầu bà quả thật hẹn với con gái, bảo nó ngày ngày đến đó đợi bà một lúc, nhưng với tính tình của Hạ Vi, bà thật sự nghĩ con gái sẽ tới.

 

Bản Tề Nghênh Nghênh cũng chắc chắn, hiện tại chỉ thể cầu nguyện mấy hôm nay tâm tình con gái vui vẻ.

 

còn tưởng là chuyện gì, thôi, đến lúc đó cùng chị Tề, chị yên tâm, tuyệt đối trộm chuyện nhà chị , ở ngoài Cung Tiêu Xã đợi chị là . còn đang nghĩ là chuyện gì to tát khiến chị nửa đêm ngủ chạy sang đây thương lượng với .”

 

Tiểu Đàm vô cùng hào phóng, dù ý định ban đầu của bà chính là lôi kéo quan hệ với Tề Nghênh Nghênh nên lúc cũng đến mức từ chối yêu cầu của bà .

 

“Vậy , .” Tề Nghênh Nghênh xoay rời , trong lòng thầm khấn trưa mai con gái sẽ tới đó.

 

Người tâm sự ngủ , Tề Nghênh Nghênh mất ngủ cả một buổi tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-472.html.]

 

Những mất ngủ cùng bà còn cả nhà họ Vương, đương nhiên một nửa là vì hưng phấn, nửa còn thì buồn rầu.

 

Anh ba Vương và Triệu Thúy Hoa ngủ trong căn phòng nhỏ, Triệu Thúy Hoa nghĩ ngợi gì đó đ.á.n.h thức chồng : “Chuyện chúng nghĩ sâu xa một chút. Trần Phương và Lưu Tiểu Nga đều thì em đây . Mấy ngày nay con trai em thoải mái, em đưa thằng bé về thôn. Nếu chuyện gì kỳ lạ thì cũng đừng dây .” Triệu Thúy Hoa xong thì lấy hai mươi đồng: “Tiền cầm , đừng tiêu lung tung, lúc về báo cáo cho em.”

 

Anh ba Vương vợ thế thì trong lòng vô cùng thoải mái: “Được , em yên tâm , cứ cho là hai vợ chồng thằng năm khôn khéo thì cha thể hại ?”

 

Triệu Thúy Hoa cũng lời nào nhưng thầm nghĩ ông sẽ hại thật đấy.

 

Không , ngày mai cô báo cho chị dâu.

 

cảm thấy chuyện vợ chồng thằng năm lòng dắt theo cả nhà kiếm lợi ích còn gì đó khuất tất, nhất định chuyện cho chị dâu , dù thế nào thì cô cũng giữ mối quan hệ với chị dâu.

 

Anh ba Vương thấy vợ hé răng thì cũng buồn bực: “Thúy Hoa , em thấy chị dâu hai và vợ thằng tư đều , em theo? Một theo bọn họ, trong lòng cũng quá thoải mái, hơn nữa nếu thể tìm công việc, em thì...”

 

“Có ngốc ? Nếu tìm việc thật, ở đó thể giúp em một tiếng ? Em yên tâm mấy bọn họ, dù nhà cũng một trông nhà chứ, lỡ gặp chuyện may thì ? Hơn nữa nhà họ Vương mấy ngày về thôn ? Đừng để chuyện gì cũng thành mà chúng còn chốn dung .”

 

Triệu Thúy Hoa chịu tỉnh thành, cũng chồng khuyên nhủ, chỉ ôm con trai bỏ ngủ.

 

Anh ba Vương cũng dám nữa, vợ đúng, vả ai bảo vợ sinh cho một đứa con trai?

 

 

Loading...