Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-04-24 01:19:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Ngụy con gái thì càng yên tâm: “Nó là một đứa trẻ , lúc với con, con rể chỗ nào cũng , ngoại hình , tính tình , việc cũng chăm chỉ, sức lực lớn, là tranh đua, chỉ tiếc là nhiều sách. Mẹ đúng ? Bây giờ thằng bé tự phấn đấu, như , con sống cùng thằng bé sẽ thiệt thòi. Đừng thấy hiện tại còn gì, nhưng thấy mấy năm tới nữa cuộc sống sẽ thế mãi . Tương lai , con là đứa bé may mắn, chị con cũng , cũng là đứa nhỏ phúc khí. Hai đứa con của đều là phúc.”

 

Bà Ngụy , Bạch Tú Tú càng càng thấy trong lòng ấm áp.

 

Lúc Vương Thanh Hòa trở về thì quá nửa đêm, nhẹ nhàng cửa, sợ đ.á.n.h thức hai đứa bé và vợ.

 

Chờ về tới phòng , Bạch Tú Tú vươn tay mở đèn: “Sao giờ mới về? Đường xá trong thôn dễ , chứ?”

 

“Anh , hôm nay về thôn chú Trương cả nhà họ Vương còn về, là thằng năm và vợ nó mua nhà mới.” Vương Thanh Hòa chuyện nhà họ Vương, ngữ khí chút gợn sóng.

 

Anh hề hứng thú với đám nhà họ Vương , đặc biệt là tin từ hôm qua.

 

“Bọn họ tới quấy rầy chúng , mau lên đây nghỉ ngơi.” Bạch Tú Tú giục lên giường.

 

“Đợi lát , ấm lên, nếu em sẽ lạnh...”

 

Hai nhỏ giọng thì thầm, Vương Thanh Hòa ủ ấm kể với vợ những thứ học ngày hôm nay.

 

“Chú Trương ông hài lòng, bây giờ bắt đầu học phối t.h.u.ố.c .” Vương Thanh Hòa cảm thấy cuộc sống càng ngày càng hi vọng.

 

Hai một hồi lâu thì Vương Thanh Hòa mới chui chăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-455.html.]

Sáng sớm hôm , lúc Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa dậy thì cơm sáng xong xuôi.

 

Hôm qua bà Ngụy chuyện phiếm với con gái xong thì càng hài lòng về con rể.

 

khiến Vương Thanh Hòa chút ngơ ngác, chuyện ?

 

“Mau ăn cơm , cơm hộp của hai đứa cũng xong , mấy đứa ăn gì thì cứ với một ngày, sáng sớm sẽ cho hai đứa. Mấy năm nay ngủ nhiều lắm, dậy sớm quen . Sáng sớm nhàn rỗi cũng chẳng gì.”

 

Bà Ngụy xong thì mang cơm hộp tới.

 

“Mẹ, cần phiền toái như , đơn giản là . Mẹ rảnh rỗi thì nghỉ ngơi , cứ việc mãi như thế?”

 

Bạch Tú Tú chút đau lòng cô nhưng bà Ngụy cảm thấy như .

 

Hai đang chuyện thì bà chủ nhiệm Uông tới cửa.

 

Nhìn thấy bà chủ nhiệm Uông, ý mặt bà Ngụy càng xán lạn: “Đây là chủ nhiệm khu phố của Tú Tú đúng ? Ai dà, chủ nhiệm đến sớm ?”

 

“Chị Ngụy, tới tìm Tú Tú, hôm nay chúng họp, thể mang theo , đưa Tú Tú để con bé mở rộng tầm mắt. Sau con bé sẽ nhiều cơ hội ngoài cùng , để đến lúc đó cái gì cũng hiểu.”

 

Bà chủ nhiệm Uông chào hỏi bà Ngụy, thấy Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú dùng bữa xong thì mỉm hỏi Bạch Tú Tú một câu: “Tú Tú, ăn xong ?”

 

“Cháu ăn xong , bây giờ chúng ngay đúng ?” Lúc Bạch Tú Tú thật sự cảm thấy bà chủ nhiệm Uông là quý nhân của cô, buồn ngủ gặp chiếu manh, cô còn đang nghĩ cách để chạm mặt bà chủ nhà họ Hạ đây!

Loading...