Bạch Tú Tú bất đắc dĩ, chỉ thể cho , sợ bà lo lắng nên giải thích: “Mẹ, con mà. Hôm nay con và chủ nhiệm Uông đều những việc nhẹ nhàng, hơn nữa nào cũng như , đây là tình huống ngoài ý . Mẹ yên tâm , con tự chăm sóc bản mà.”
Lúc cô chuyện, chỉ bà Ngụy mà đến cả Vương Thanh Hòa cũng đang tập trung cô.
Sau khi cả hai xác định cô thì mới sang bận rộn việc của .
Tối nay bà Ngụy hoành thánh, chan thêm dầu mè, mùi thơm tỏa khắp nơi.
Cả nhà ăn cơm chiều xong thì Vương Thanh Hòa chuẩn cửa.
Bà Ngụy thấy tối mà còn ngoài thì hoảng sợ: “Đã muộn , còn ngoài?”
“Mẹ, con về thôn Hạ Hà một chuyến, con theo học trung y với một thầy t.h.u.ố.c bên đó, hôm nay là ngày hai bên hẹn , con mau ch.óng qua đó.” Hôm nay là ngày Vương Thanh Hòa gặp chú Trương, cũng dám chậm trễ.
“Gì? Học trung y? Đang yên đang lành học cái ?” Bà Ngụy sợ đến ngây , con rể của bà quá mức cầu tiến ?
“Anh gấp thì cứ , để em giải thích với .” Bạch Tú Tú ý bảo tranh thủ nhanh.
“Ừ, em giúp giải thích với nhé, đây. , để đồ hộp nhà máy trợ cấp hôm nay ở trong phòng, và hai đứa nhỏ một nửa, em một nửa.” Vương Thanh Hòa xong thì đạp xe mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-454.html.]
Bà Ngụy con gái: “Hai đứa nhỏ còn chia một nửa với con ? Con bao lớn , còn thích ăn đồ hộp.”
Bạch Tú Tú mỉm bà , cũng phản bác.
“Còn thì để xem mắng con ?” Bà Ngụy cảm thấy thật tức , xuống bên cạnh với con gái mấy lời tri kỷ: “Con rể đối xử với con như , trong lòng cũng vui vẻ. Mẹ từng tuổi , gặp qua nhiều loại đàn ông. Đàn ông dù đối xử với vợ thế nào thì phần lớn vẫn sẽ ưu tiên con cái hơn, nghĩ dù vợ cũng lớn , cái gì cũng ưu tiên con . Con rể thế thật sự là . Tuy con lớn nhưng lớn là ? Cần ăn thì ăn, giống như từng dạy con đây .”
Lúc bà Ngụy con gái, trong mắt chứa đầy sự quan tâm.
Đời bà chỉ hai đứa nhỏ nên từ khi con còn bé, bà dạy hai đứa nó dù thế nào thì cũng đối xử với bản , sống vì chính .
Mấy năm nay vật tư thiếu thốn nhưng bà bao giờ bạc đãi con cái, khi Tú Tú gả chồng, bà lúc nào cũng nhớ thương con.
Con gái lớn cũng như thế, hai đứa bé do bà dạy dỗ đều học cách yêu thương bản .
Bạch Tú Tú thế, ch.óp mũi chua xót, cô còn tưởng giáo huấn cô mấy câu, dù cũng nhiều năm ở cùng cô, thì những thứ bao giờ đổi.
“Con con xem? Lại ? Bao nhiêu năm như vẫn còn là đứa nhỏ mít ướt? Mau , tại con rể học trung y ?” Bà Ngụy vô cùng tò mò.
Bạch Tú Tú lập tức với bà lý do mà Vương Thanh Hòa thường dùng để giải thích với ngoài: “Anh tiến bộ hơn một chút, hy vọng sẽ thêm mấy ngón nghề, thể đến một thôn nào đó thấy t.h.u.ố.c cũng , học thì cố gắng thêm sách vở, nếu thể tới chỗ chuyên dạy trung y mà chú Trương học thêm thì càng , tóm chỉ khiến cuộc sống của con và hai đứa nhỏ khá hơn. Anh học một thời gian , hơn nữa học cũng tệ.”