“Mẹ chỉ là nghĩ con và Tiểu Minh, hai đứa bọn con, đứa nào rảnh thì tìm cả của hai đứa giúp , những khác tìm chắc chắn sẽ tận tâm, để trong nhà việc mới .” Tề Nghênh Nghênh cảm thấy hiện tại hai đứa con trai cũng chẳng công việc lành gì.
Còn bằng tìm giúp bà .
Bà cũng sẵn tiện cho hai bọn họ tính toán của .
Hai vốn dĩ còn cho rằng Tề Nghênh Nghênh tìm về là vì cảm thấy bọn họ vô dụng.
Lại ngờ rằng thì là vớt vát ích lợi cho bọn họ, lập tức còn mâu thuẫn với việc nữa.
Hạ Thành tính toán cảm thấy chuyện cũng đó chứ.
Trong mắt cha chỉ Hạ Thiên, cũng chỉ để ý đến đứa con trai thất lạc một chút.
Muốn cha để ý đến bọn họ, chỉ thể dùng cách .
mà…
“Mẹ, tự tìm ? Hai đứa con tìm cũng chắc thể tìm . Con thấy con liền tâm, vẫn là tìm mới .” Hạ Thành rời khỏi tỉnh thành chút nào, chỉ cần nghĩ đến chuyện đến nông thôn tìm một đứa chỉ cày ruộng, trong lòng lập tức vô cùng khó chịu.
Tề Nghênh Nghênh cũng chút động lòng.
Bà còn kỳ nghỉ, nếu tìm con trai thuận lợi thì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-447.html.]
Chỉ điều đây là tìm kim giữa biển rộng, bà tìm bây giờ?”
“Được , thời gian hai đứa ngoan ngoãn một chút, nếu tìm về , hai đứa cũng đừng ăn h.i.ế.p . Tốt gì cũng là cả của con, nó với chúng mới là một nhà.” Tề Nghênh Nghênh vô cùng chờ mong con trai cả sẽ về.
Trên ghế sofa, Hạ Vi đang sách bọn họ tính kế cũng thèm để ý đến.
“Mẹ, và cha thương lượng chuyện kết hôn của con . Con thật sự thích …” Hạ Vi đột nhiên mở miệng.
Tề Nghênh Nghênh chỉ cần nghĩ đến tên tiểu bá vương trong đại viện, cái thằng nhóc ranh cứng đầu còn khốn nạn hơn Hạ Thành và Hạ Minh nhà bà , nếu Tiểu Vi gả cho , chẳng cả đời coi như xong ?
“Con phép nhắc chuyện nữa, con kết hôn cũng thôi, nhưng tuyệt đối kết hôn với tên tiểu bá vương . Hai đứa con, rảnh rỗi cũng nhớ canh chừng em một chút, cho nó tiếp xúc với thằng ranh khốn nạn nữa.” Tề Nghênh Nghênh lải nhải, còn quên rửa chén.
Bên ngoài.
Hạ Hữu Đức dẫn theo con trai ngoài mới bắt đầu hỏi thắc mắc của : “Tiểu Thiên, lúc nãy con cho cha chuyện? Nói chừng cha mở miệng, sẽ thành công thì ? Không con thăng chức từ lâu ? Cấp hiện tại của con chính là cấp của cấp của bác cả con. Chỉ cần bác cả con gật đầu, tùy ý mấy câu là con sẽ thăng chức ngay. Công việc con đến như bây giờ, cha cũng con vất vả đến mức nào. Con cố gắng như thế, nếu như cha năng lực thì con sung sướng từ lâu . Hiện tại sắp sửa lấy cơ hội, con coi con…”
Hạ Hữu Đức đau lòng con trai của ông .
Hạ Thiên khinh thường ánh mắt thiển cận của cha ruột, nhưng vẫn cứ kiên nhẫn giải thích với ông , dù thì còn cần ông giúp đỡ nữa.
“Cha, cha cũng đó, nếu bác cả đồng ý thì chỉ cần vài câu là thể giải quyết vấn đề khó khăn của con. Có thể thấy bác cả tài giỏi, nếu hôm nay con cứ nằng nặc đòi bác cả giúp con, lẽ bác cả cũng sẽ giúp, nhưng mà bác cả còn sẽ cho con sử dụng những mối quan hệ khác của ông ? Hiện tại con chỉ gặp chút chuyện nhỏ thôi mà còn cần tìm giúp đỡ, bác cả còn sẽ cảm thấy con là tài giỏi nữa ? Thứ con chỉ là một chức vị cỏn con. Con đổi công việc khác. Hiện tại trong lòng bác cả là nghĩ đến chuyện bù đắp cho đứa con trai thất lạc của ông . Nếu bác cả đứa con của ông c.h.ế.t , chuyện mà bác gái nhắc đến sẽ còn tác dụng gì nữa.”
Hạ Hữu Đức giống như bừng tỉnh hiểu : “Vậy ý của con là?”