Thái độ của Hạ Chí Phi vô cùng nghiêm túc.
Lúc ông những lời , quân quá trình đều đang hai đứa con trai và con gái Hạ Vi.
Nhìn thấy cả ba đứa con đều thờ ơ, Hạ Chí Phi cảm thấy vô cùng mất mát.
Đây chính là con cái của ông , ông cũng hi vọng mấy đứa nhỏ giỏi giang, nhưng đáng tiếc chẳng đứa nào tài năng.
Thậm chí ông đến nước , mà bọn họ cũng thèm nổi nóng tức giận gì.
Đến cả phép khích tướng cũng thể kích thích chút ý chí chiến đấu nào của bọn họ, ông và Tề Nghênh Nghênh cũng loại ý chí chiến đấu, tại con cái đều như thế ?
Tề Nghênh Nghênh ông đang suy nghĩ cái gì, thái độ của chồng, lập tức nổi điên.
Bà xốc bàn, nhưng nỡ lãng phí đồ ăn.
Bà là khổ ở chuyện .
Cho dù giận hơn nữa thì cũng sẽ trút giận lên đồ ăn.
Tề Nghênh Nghênh giận đến mức trong miệng xuất hiện mùi m.á.u tanh, rống to với chồng : “Hạ Chí Phi, ông ý gì hả? Cái nhà là bình đẳng, ông dựa cái gì mà đòi quyết định một hả? cho ông , ông lót đường cho cháu ông như thế nào quan tâm, nhưng ông đừng hòng đụng đến các mối quan hệ của nhà . Nếu nó mà giỏi thật thì nó đừng mà dựa cha , cũng đừng dựa bác cả ông, để nó tự lăn lộn sự nghiệp gì ! Ông cũng đừng với cái già mà ông và bọn họ là một nhà, chỉ cần một đứa nhỏ sự nghiệp thì cái nhà cũng . ! , ông và ba đứa nhỏ trong nhà mới là một nhà. Cho dù ông suy nghĩ cho bọn nó thì ông cũng nên suy nghĩ cho thằng cả mất tích ?”
Đầu óc Tề Nghênh Nghênh điên cuồng suy nghĩ xem như thế nào.
Cuối cùng vẫn chỉ thể nhắc đến thằng con trai cả mất tích .
Chỉ cần nhắc đến đứa bé , lão Hạ mới thể thành thật một chút.
Quả nhiên, Tề Nghênh Nghênh nhắc đến con trai cả, Hạ Chí Phi lập tức im lặng ngay.
Mấy năm nay ông tự nhận thất vọng ai, chỉ với một đứa bé .
Lúc là do ông sơ sẩy, cho đứa bé mất tích.
Mỗi chỉ cần nhớ đến là ông đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-445.html.]
Con còn nhỏ như thế, cũng còn sống sót nỗi .
Nếu thể, thì lỡ như con cả nhận nền giáo d.ụ.c , chẳng sẽ khác biệt xa ? Quay về đại viện còn sẽ khác chê đúng ?
Chỉ cần nghĩ đến đây, ông càng cảm thấy áy náy hơn nữa.
Nhiều năm qua , ngay từ đầu ông còn nghĩ đến chuyện tìm đứa bé , đó thời gian càng lúc càng lâu, ông cũng dần gác suy nghĩ sang một bên.
Tìm , lẽ đứa bé cũng thiết với bọn họ, thậm chí… Có khả năng đứa nhỏ c.h.ế.t .
Mà hiện tại nguyên nhân gây chuyện đều là bởi vì lúc đó ông canh chừng đứa bé cẩn thận.
Là ông hủy hoại cuộc đời con trai cả, cho dù đời con trai cả còn sống c.h.ế.t thì cũng đều phá hủy .
“Lão Hạ, hiện tại còn tìm thằng cả nhà chúng , cho dù ông thương mấy đứa con khác thì cũng nên thương thằng bé một chút ? Nếu hiện tại thằng bé về, chúng giúp đỡ thì ông gì đây? Là chúng thất lạc thằng bé, nếu lạc mất, lẽ hiện tại thằng bé trở thành một đứa bé ngoan thì ? Có lẽ…”
Tề Nghênh Nghênh đến đây, nghẹn ngào.
Hạ Hữu Đức đến đây lập tức c.h.ử.i ầm lên.
Chị cả chỉ mỗi cái chiêu dày, mấy năm nay chỉ cần nhắc đến đứa con trai cả thất lạc của ông , cả sẽ lập tức lộ vẻ mặt hổ thẹn với con, chuyện của Tiểu Thiên cứ như thế mà gác sang một bên.
Những mối quan hệ mà cả tích góp trong mấy năm nay, chẳng lẽ thật sự để dành cho một c.h.ế.t từ lâu ?
Dựa cái gì chứ?
Mấy năm nay ông bảo Tiểu Thiên đối xử với cả như thế, còn là vì lợi ích trong tay bọn họ ?
Nếu như lấy ích lợi gì, chẳng mấy năm nay Tiểu Thiên đối xử với bọn họ là uổng công ?
Hạ Hữu Đức cam lòng, đang định tiếp tục chuyện.
Ông con trai Hạ Thiên kéo nhẹ, Hạ Thiên một động tác nhỏ với ông , hiệu cho ông đừng lên tiếng.
Tuy rằng Hạ Hữu Đức hiểu vì , nhưng mà ông đều lời ý kiến của con trai.