Bà xong nhưng ba đứa con đều đáp , mạnh ai nấy vùi đầu với việc riêng của , Tề Nghênh Nghênh mà .
Lúc , một thanh niên trông vẻ lớn tuổi hơn đám con của bà từ lầu xuống.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh bộ đội, tóc dài ngắn, đeo kính gọng bạc, lịch sự văn nhã nhưng dáng hề gầy yếu, thấy cơ thể vô cùng săn chắc.
Anh xuống lầu, lễ phép hỏi han Tề Nghênh Nghênh: “Bác gái, bác mắng các em ?”
Tề Nghênh Nghênh xụ mặt, đáp lời.
Hạ Thiên cũng thèm để ý tới bà , dù mấy năm nay bà từng cho thái độ .
mà nên như thế mới , như chứng minh kế hoạch của cha thành công.
Anh mỉm : “Bác gái đừng nóng giận, lúc nãy cha cháu còn với bác cả, nếu bác cả mặt tìm công việc cho mấy đứa em thì cha cháu sẽ mặt. Ông vì gia đình , thể cần thể diện. Chỉ là công việc mấy vẻ vàng, hy vọng đừng ghét bỏ.”
Tề Nghênh Nghênh đập cái muỗng trong tay lên đầu , chuyện đau eo mà! Cái gì gọi là vẻ vang? Dựa mà con trai con gái của bà những công việc đó? Bà và ông Hạ nỗ lực lâu như , cuối cùng là nỗ lực cho Hạ Thiên và Hạ Hữu Đức hưởng ?
“Bác gái, bác cũng đừng cằn nhằn em trai em gái nữa, nếu bác để cha cháu tìm thì để cháu tìm cho nhé?” Hạ Thiên càng thì càng khiến bà tức giận.
Tề Nghênh Nghênh ba đứa con vẫn đang thờ ơ , cảm giác bất lực khiến bà cảm thấy khó thở.
Tại bà xui xẻo như chứ? Sinh một bầy con cố gắng, một ông chồng chẳng phân biệt đúng sai như !
Ông Hạ tình nguyện bồi dưỡng cháu trai chứ cũng nghĩ cho mấy đứa con trai của một cơ hội?
Nói cái gì mà thể thiên vị?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-413.html.]
Vậy nâng đỡ cháu trai tính là thiên vị ? Bà thật sự tin Hạ Thiên tài giỏi hơn khác bao nhiêu, chỉ là mỗi bà nhắc tới chuyện , chồng bà chỉ trách bà dạy con.
“Hạ Minh, Hạ Thành, chúng cùng ngoài dạo ? Đã lâu về đây, vẫn bận rộn theo bác cả, cũng nhớ tụi em.” Thái độ của Hạ Thiên đối với hai đứa em trai bên nội càng khó tả.
Hạ Minh lạnh mặt, động đậy.
Hạ Thiên bỏ thêm một câu: “Manh Manh cũng tới.”
“Vậy thì !” Hạ Minh lập tức đồng ý, đó là trong lòng của !
Thấy con trai chạy theo cháu trai, trong lòng Tề Nghênh Nghênh lập tức nổi lên nghi ngờ về cái gọi là Manh Manh .
Bà sang hỏi đứa con gái đang bên cạnh: “Vi Vi , Manh Manh là ai? Tại bao giờ các con nhắc tới?”
“A? Mẹ hả? Là con gái nhỏ nhà em gái của dượng Dư Thành.” Hạ Vi thuận miệng đáp một câu.
Tề Nghênh Nghênh lập tức nổi giận: “Ai?”
Cô của Dư Thành gả cho một nhà gì, năm nào cũng về nhà lấy tiền, mấy đứa con đều là do nhà đẻ nuôi, điều quan trọng nhất chính là cô em gái của dượng năm mất chồng, đó tái giá, con gái của cô luôn bắt nạt con gái của vợ . Manh Manh mà bọn họ chính là Manh Manh ?
Có thể nào qua với hai ?
“Mẹ la cái gì? Không lúc nãy con là rõ ? Mẹ hài lòng thì tìm con, gào lên với con gì?” Hạ Vi hét đến mức màng nhĩ trướng đau.
Tề Nghênh Nghênh chọc tức đến suýt ngất: “Các con... gì đó cũng là trai của con, con khuyên nhủ nó một chút ?”