Ông Trương là kiến thức rộng rãi, Vương Thanh Hoà là ông thấy thông minh nhất trong đám . Anh ghi nhớ nhanh như một thiên tài, như , nếu như lúc học đầy đủ, bây giờ sẽ phát triển thêm bao nhiêu.
Dù là bây giờ thể học thì ?
bây giờ đến trường khó.
Nhất là Vương Thanh Hoà, là trụ cột trong nhà.
Muốn học quá khó.
Trong kế hoạch của Vương Thanh Hoà, là mục tiếp tục học, Tú Tú cũng bảo chăm chỉ sách, càng xa thì cũng cần sách.
Đối với sự quan tâm của ông Trương, Vương Thanh Hoà cũng qua quýt, khi đắn đo mới trả lời chắc chắn: "Thưa thầy, con đang sách . Sách vở lúc vợ con học vẫn còn giữ vứt , hiện tại con đang . Cô học nhiều hơn con, những gì con hiểu cô cũng sẽ dạy con.
Chỉ càng xa, con mới thể khiến cho cô và hai đứa nhỏ cuộc sống .
Con đồng ý tiếp tục học, cũng nguyện ý tiếp tục theo thầy học Trung Y.
Con tiến thêm bước nữa."
Anh học càng , về cơ hội giúp đỡ Tú Tú tiêu thụ đám t.h.u.ố.c trong gian của cô càng lớn hơn.
Đối với mà , học thứ thì sẽ là của .
Đây là một quyết định chỉ chỗ , chỗ .
Thái độ của Vương Thanh Hoà, cũng khiến cho ông Trương càng vui vẻ hơn: “Được , bằng lòng tiến tới, thì hơn so với bất kỳ chuyện gì khác. Đến đây, những thứ mang về . Sau cứ nửa tháng tới một chuyến là , sách hiểu rõ thì sẽ kiểm tra . Lần tiếp theo tới đây, sẽ dạy cách điều chế t.h.u.ố.c cao."
"Cảm ơn thầy."
Vương Thanh Hoà vui vẻ trong lòng, cuối cùng đến một bước !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-392.html.]
Anh xong câu trả lời, ông Trương cũng xem hết đáp án của , khi xem xong hận thể đưa cho con gà rừng .
Một đồ như , để tìm cơ chứ?
"Hay, . Cậu cũng cầm cả cái về, tờ đơn t.h.u.ố.c là cách cao bỏng, bây giờ lấy d.ư.ợ.c liệu cho . Lần mang đến, xem thể thành dạng gì." Ông Trương xong, lập tức bốc t.h.u.ố.c cho .
Vương Thanh Hoà nghĩ tới còn niềm vui bất ngờ : "Không thầy chờ đến mới học cái ?"
" chính là xem xem thể , lấy về . Nếu trả lời thì nhưng trở về cái gì cũng biết, thì chỉ là gối thêu hoa, cũng ."
Ông Trương chột , ông chỉ là nghĩ tới Vương Thanh Hoà thể rõ ràng như thế, một cái cũng sai.
"Cảm ơn thầy dạy con." Vương Thanh Hoà cầm đồ, chạy về nhà.
Lúc về đến nhà, hai đứa bé đang học nhận chữ với Bạch Tú Tú, trong nhà ấm áp, nhà, lạnh đều xua tan .
"Cha!" Nguyệt Nguyệt thấy Vương Thanh Hoà, lập tức bỏ b.út chì trong tay xuống, chạy tới.
Vương Thanh Hoà bế lấy con bé, bên cạnh Bạch Tú Tú, một nhà bốn vây quanh lò sưởi, ấm áp khiến cho nét mặt Vương Thanh Hoà cũng vô cùng dịu dàng.
"Anh học ? Chú Trương khen ?" Bạch Tú Tú để bụng đối với việc hiện tại của Vương Thanh Hoà .
Hiện tại đang con đường giống với đời , cô thể dẫn theo cô và đám nhỏ trải qua cuộc sống bao lâu.
"Lần thể thử t.h.u.ố.c cao , chú Trương đại khái cũng khá hài lòng về . Ông cho sách, cũng thấy khó khăn gì. Ông cũng giống như em với , cũng đề nghị nhiều sách."
Vương Thanh Hoà đến chuyện , ý trong mắt cũng nhiều hơn nhiều.
Cuối cùng vợ còn giống như đây, bây giờ thậm chí cô còn bằng lòng quan tâm đến .