“Ông gả cháu quá đó, còn gả cả Ngũ Phượng, như thì trong nhà sẽ tiền mua nhà cho thằng sáu Thiên Bảo. Ông căn nhà xứng với Thiên Bảo, Thiên Bảo nên hưởng phúc, bảy chị em cháu che chở cho nó, cả đời đều nghĩ cho nó, ông còn ép ba chị của cháu nộp tiền, mỗi đưa hai trăm đồng, nếu thiếu thì sẽ tới nhà bọn họ quậy, xem ông bệnh ?”
Chu Tứ Phượng , em gái Ngũ Phượng và cô ở bên cạnh .
“Mẹ cháu từng tuổi mà ông vẫn còn đay nghiến cháu chuyện bà sinh bảy đứa con gái. Chuyện sinh con gái cháu thể quyết định . Dì Uông, cuộc sống thế chúng cháu sống nổi nữa.” Tứ Phượng trực tiếp phơi bày hết những chuyện hổ trong nhà.
Mọi xong chỉ cảm thấy cạn lời.
Sắc mặt của bà chủ nhiệm Uông vô cùng khó coi: “Chu Phú Đức, còn một chút đạo đức nào ? Nhà mấy ba công nhân, và vợ , còn Tứ Phượng đều là công nhân, thiếu bao nhiều tiền mà bán cả con gái như thế? cho , thời đại bây giờ giống như , phép những chuyện như . Hôn nhân tự do! Ngoài còn cả chuyện hôm nay cạo đầu con gái nữa, đó là mê tín dị đoan, nếu con thì chúng sẽ đưa tới cục cảnh sát, đến lúc đó cũng đừng trách màng tình hàng xóm láng giềng.”
“...” Chu Phú Đức mở miệng giảo biện.
“Dì Uông, bây giờ dì đưa ông tới đó luôn ! Cả nhà cháu đều thể chứng, mái tóc của cháu xén phân nửa, đây cũng là chứng cứ. Ông đến nhờ bà cốt Triệu việc , bây giờ là thời đại nào , còn xảy chuyện như ? Dì mau đưa bọn họ hết !” Chu Tứ Phượng chịu đựng cha một chút nào nữa.
Từ nhỏ đến lớn, cô đ.á.n.h thì là mắng, thì cứ ông cha nhà săm soi đ.á.n.h giá, xem đứa nào xinh , gả nhà khá giả, kiếm một chút tiền cho gia đình.
Mấy chị của cô vì ông mà sống chẳng yên , bây giờ ông đ.á.n.h chủ ý lên đầu cô và mấy đứa em gái. Ông nên c.h.ế.t thì hơn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-382.html.]
Bà chủ nhiệm Uông cũng ngờ Chu Tứ Phượng kiên quyết như .
Vốn dĩ bà còn nghĩ đây là loại chuyện mà cả nhà sẽ đóng cửa giải quyết với , mong bà nhúng tay . Dù đa gia đình đều sẽ như thế, chỗ cho bà xử lý.
Hiếm khi gặp một cô gái kiên cường và chủ ý như Chu Tứ Phượng.
Chu Phú Đức Chu Tứ Phượng dọa sợ: “Mày là cái thứ vô lương tâm, phí công ông đây nuôi dưỡng mày chứ? Thế mà mày đưa tao tới cục cảnh sát? Mày còn là con ?”
Chu Tứ Phượng lạnh: “Cha, lúc cha mới hỏi còn là ? Lúc nãy ông cắt tóc hỏi là ? cho ông , để yên chuyện . Ông tới cục cảnh sát, còn cả bà già giả thần giả quỷ nữa, tất cả đều !”
“Con gái...” Mẹ của Chu Tứ Phượng chút do dự, mấy năm nay đều là như thế, bây giờ chuyện thành thế ?
“Mẹ, đừng khuyên con nữa, bây giờ con công việc, cũng , đủ để nuôi mấy em gái trong nhà, còn Thiên Bảo , để nó tự lo cho bản , lớn như còn chịu tìm việc gì đó để , ai rảnh mà chiều nó?”
Chu Tứ Phượng nhà gì nữa, cả cái nhà một ai dám mặt, còn gì mà cha thì gia đình sống . Có gì mà sống ? Có một thứ tai họa như ông ở trong nhà mới sống đó!