Nét mặt hai vợ chồng già đầy tang thương nhưng gương mặt đều hiền từ, ông cụ mặc một chiếc áo bông đầy mụn vá, bà cụ thì chống gậy.
Hai trẻ tuổi ăn mặc cũng mấy chỉnh tề, quần áo gần như tẩy đến bạc màu, kỹ còn thể thấy những đường may mụn vá tinh mịn, chỉ là tệp với màu của vải nên mà thôi.
Bà lão bước tới, thấy Hứa Linh đang cúi đầu, nước mắt lập tức tuôn : “Tiểu Linh? Con thật sự đang ở nơi ?”
Hứa Linh hoảng sợ, cô ngẩng đầu thì tại mà nước mắt cũng ồ ạt rơi xuống: “Mẹ? Cha? Anh trai, chị dâu, tới ?”
Chị dâu của Hứa Linh bện tóc theo kiểu bánh quai chèo, b.í.m tóc lưa thưa ngả vàng vì thiếu dinh dưỡng, trông bộ dáng khá phóng khoáng, tuy chỉ mới ngoài ba mươi nhưng mái tóc lấm tóc sợi bạc.
Nhìn thấy cô em chồng, Dương Phương Phương chỉ hận rèn sắt thành thép, nhưng thấy bộ dáng ăn ít khổ của cô em, cô cũng thể một câu tàn nhẫn nào: “Nếu nhân viên tạp vụ của chị em ở đây nhà chồng đ.á.n.h c.h.ế.t sống thì cả nhà đều em đang đòi ly hôn. Chuyện lớn như , tại em với chị và trai em? Em...”
Anh trai của Hứa Linh, Hứa Quân nhíu mày thành chữ xuyên 川: “Tiểu Linh, em ly hôn ? Tốt gì thì em cũng nên dọn về nhà ở , ở bên ngoài... cháu gái nhà chúng ? Có chuyện gì thì về nhà tính, em ly hôn thì cũng thể sống lay lắt bên ngoài như .”
Hứa Linh cứ mãi, sự uất ức dồn nén mấy hôm nay bùng nổ.
Hứa Linh rống lên thì cô lợi hại hơn, hai con chỉ ôm đầu .
Cô bé nhỏ đợi ở phòng vẫn luôn ngóng tình hình của ở ngoài, lúc cũng chạy .
Cha Hứa Linh thấy cháu gái thì hốc mắt cũng đỏ lên: “Tiểu bảo, con nhớ ông ngoại ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-372.html.]
Cô bé lập tức chạy qua đó, cả nhà bắt đầu thút thít.
Bà chủ nhiệm Uông thấy cứ thế mãi thì nên mới lên tiếng thuật những chuyện xảy , Hứa Quân nhanh ch.óng cảm ơn Bạch Tú Tú và bà chủ nhiệm Uông: “Chủ nhiệm, đồng chí Bạch, cháu... cháu thật sự để cảm ơn . Nếu giúp đỡ thì em gái cháu chắc chắn đám vô nhân tính nhà họ Viên ức h.i.ế.p cho đến c.h.ế.t.”
“Đây là do Hứa Linh tới khu phố của chúng xin đỡ, đó là trách nhiệm và bổn phận của chúng .”
Bà chủ nhiệm Uông Hứa Linh lả , cũng an tâm ít: “Hứa Linh, cháu bây giờ...”
Hứa Linh bà chủ nhiệm Uông hỏi thì mới rằng cô hy vọng nhà thể cho cô trở về.
Không đợi ai thêm gì, cô hành động một bước.
“Tiểu Linh, con theo về nhà. Mẹ sợ nhà họ Viên, con ly hôn , nếu bọn họ dám đến náo loạn thì cũng cần cái mạng già nữa, bọn họ đừng mong sẽ gì.” Bà cụ mong đứa con gái sẽ về nhà, nhưng trong lòng cũng lo lắng việc khiến con dâu vui .
con gái của bà thành thế , cũng ly hôn, về nhà thì còn thể ?
“Mẹ, gì thì chúng cũng nên giúp Tiểu Linh thu dọn đồ đạc một chút. Con bé vội vàng ngoài, đồ đạc của Tiểu Linh còn ở nhà chồng, chúng tới đó lấy về hết, thể để đám chiếm của hời.” Dương Phương Phương là một vô cùng lý trí.
Nhìn hai vợ chồng già lớn tuổi và bộ dáng t.h.ả.m thương của cô em chồng, cô cũng đau lòng.
Lúc cô gả đến nhà họ Hứa thì tuổi vẫn còn nhỏ, Hứa Linh ở nhà đẻ nhiều năm mới gả và ngoài, hai bọn họ cũng chút tình cảm.