Vợ Viên lão tam là đứa con dâu bà già coi trọng nhất, vợ thằng hai ỷ việc đứa con trai nên mới chiếm chút địa vị trong nhà.
Nghe vợ lão tam như , bà già cũng cho rằng cô trúng tà, về phía cô thì thấy cô vẫn bà chăm chăm, lập tức nhận trong chuyện chắc hẳn vẫn còn gì đó mờ ám?
Bà già im lặng .
“Mẹ, chị dâu cả náo loạn như chỉ vì tiền ? Chúng cho chị , đừng để nhà chúng khác chê .” Vợ lão tam một câu.
Bà già cũng hiểu , đúng , nếu nhà bà đàm tiếu thì mấy đứa con trai mà thăng tiến? Chẳng lẽ ở khu phố Ngô Đồng mãi ? Nhà đẻ Hứa Linh ở khu phố nên cô sợ mất mặt.
“Hứa Linh, một trăm năm mươi đồng, mau ly hôn. Bây giờ côi gọi cùng hai chúng , tới tìm con trai , sẽ để cô ly hôn. Nhà họ Viên cũng cần thứ xui xẻo như cô, mấy năm nay chỉ sinh một đứa con gái, suốt ngày chỉ náo loạn.”
Bà già tỏ vẻ ghét bỏ.
Hứa Linh đương nhiên là vui mừng, cô vốn nghĩ thể ly hôn là lắm , cuối cùng còn thể mang theo con gái, thêm một trăm năm mươi đồng, đối với cô mà nó quan trọng.
Bạch Tú Tú liếc mắt vợ Viên lão tam, nếu để cô giá thì cái giá hẳn gấp đôi.
Ba trăm đồng, chắc nhà họ Viên sẽ đồng ý, chỉ là lao lực nhiều hơn mà thôi.
Chị ba Viên dường như cô đòi nhiều hơn nên mới cố ý một con như .
Số tiền đó tính là nhiều nhưng đều thể chấp nhận .
Bà chủ nhiệm Uông lập tức gật đầu: “Được, bây giờ đưa mấy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-370.html.]
Bà thoáng Bạch Tú Tú: “Tú Tú, cháu cần theo , cháu giúp báo cáo tường trình vụ việc , chờ thì sẽ cụ thể với cháu.”
“Được.” Bạch Tú Tú bắt đầu .
Cô cũng đến cục cảnh sát, dù hai đứa nhỏ vẫn còn ở đây, để những còn quen đó trông chừng cô thật sự yên tâm.
Bà chủ nhiệm Uông đưa cả nhà họ Viên ngoài, vốn dĩ bà cũng đưa Bạch Tú Tú theo nhưng nhà họ Viên giống những khác, cả nhà bọn họ mặt dày mày dạn còn mang thù, nên để bọn họ ghi hận Tiểu Bạch.
Cứ giao chuyện cho bà , nhà họ Viên nên hiểu chuyện là bà chủ, tất cả chuyện đều do bà quyết định.
Tốt gì bà cũng là chủ nhiệm tổ dân phố, cũng là cư dân lâu năm của khu phố , nhà bọn họ dám ghi hận bà .
Cả đường bà già Viên ngừng liếc mắt trừng bà chủ nhiệm Uông, âm dương quái khí : “Ai u, cô cũng đúng là năng lực đó.”
“Đó là chuyện đương nhiên, chị Viên, chị nên trông chừng nhà của chị cho , nếu còn khiến khu phố trở nên bát nháo thì nhà mấy cũng đừng ở đây nữa, cũng phúc lợi gì , đến lúc đó chị cũng đừng là khó dễ nhà mấy , phúc lợi của tổ dân phố chỉ cho những gây phiền phức cho khu phố mà thôi.”
Bà chủ nhiệm Uông mở miệng uy h.i.ế.p.
Bà già Viên thấy thế thì lập tức câm miệng đáp lời.
Phúc lợi của khu phố Ngô Đồng , gần đó còn nhà máy, quy mô cũng nhỏ.
Nhà ở trong khu phố , xem như là một nơi giàu của địa phương, phúc lợi đương nhiên cũng hơn những nơi khác, bà cũng thiệt .