Chu Kiều Kiều vẻ nức nở, âm lượng nhỏ, hận thể khiến tất cả đều thấy, như đều chằm chằm Bạch Tú Tú, cô cũng tin Bạch Tú Tú thể cự tuyệt.
Nếu Bạch Tú Tú từ chối thì chính là hiếu thuận! Sau thể chọc cột sống ?
Chu Kiều Kiều nghĩ thật là , Bạch Tú Tú thì khiếp sợ, rốt cuộc đầu óc của Chu Kiều Kiều lừa của đội sản xuất dẫm lên ?
Khi Chu Kiều Kiều thể thuận lợi như , thật đúng là dựa ông trời ? Mấy lời như mà cô cũng thể miệng? Thật đúng là dọa cho hoảng sợ.
Bạch Tú Tú nhíu mày, âm lượng cũng thấp hơn Chu Kiều Kiều là bao: “Thím năm đang gì ? Thế nào là nhờ với thím Kim Hoa, bà để vị trí ở hội phụ nữ cho thím ? Thôn chúng nhiều như , bộ thím học ? Con gái con dâu nhà khác học ? Vị trí mà thím cũng tự tin nhận lấy hả? Hơn nữa hội phụ nữ của đại đội cũng do định đoạt, nhờ xin thím Kim Hoa như thì công bằng với khác ?”
Chu Kiều Kiều tin Bạch Tú Tú cự tuyệt, biểu cảm của cô lập tức trầm xuống, cảm thấy thẹn hận.
Bạch Tú Tú cũng mặc kệ, tiếp tục : “Hơn nữa thím cũng đừng là hại bắt tù chứ. Là bà cấu kết với mìn bắt cóc khác nên mới bắt đó. Thím còn việc gì ? Nếu thì mau tránh giúp, đừng trễ nãi công việc của chúng .”
“ đó, con cô cũng thật là kỳ lạ, chuyện của cô mà mắc gì cô cứ c.ắ.n c.h.ặ.t chị Tú Tú nhả.” Miêu Miêu hung hăng phỉ nhổ Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều chỉ hận bản như quỷ ám tới tìm Bạch Tú Tú nhờ giúp?
Người nhẫn tâm như Bạch Tú Tú thể giúp cô ?
Cô tuyệt đối bỏ qua cho Bạch Tú Tú, cứ chờ...
Chu Kiều Kiều nghĩ tới chuyện nay mà cha chồng vẫn luôn gạt bọn họ, cảm thấy dò hỏi cho tới cùng.
Chu Kiều Kiều mặt mày xám xịt rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-359.html.]
Bạch Tú Tú giúp đỡ Miêu Miêu vượt qua thời gian bận rộn nhất, thừa dịp trời còn tối, cô nhanh ch.óng lên đường về nhà.
Chu Kiều Kiều gặp chuyện mất mặt ở chỗ Bạch Tú Tú, còn Trần Kim Hoa trào phúng một trận, hiện tại tâm tình trầm tới đáy cốc.
Mấy ngày nay cô vô cùng bận rộn, kiếm lời ít tiền nhưng đều nhà họ Vương chia hết.
Bây giờ cô nợ nhà chồng, nợ Bạch Tú Tú!
Chỉ cần nghĩ đến những chuyện là Chu Kiều Kiều cảm thấy thở nổi, cô là may mắn ? Tại chuyện thành thế ?
Chu Kiều Kiều càng nghĩ càng cảm thấy cam lòng.
Cô ôm một bụng oán khí trở về nhà họ Vương, thấy cha chồng và quả phụ Khâu ngoài sân , trong lòng nhịn lạnh ho khan hai tiếng.
Cô lên tiếng thì quả phụ Khâu lập tức hổ cúi đầu rời .
Vương Thủ Thành vô cùng vui: “Sao mày về ? Hôm nay bên chỗ chợ đen thế nào? Tuy hiện tại nhà cần núi nhưng trong nhà cũng phép rảnh rỗi. Vợ thằng năm, tụi mày giống những khác.”
Chu Kiều Kiều trề môi: “Cha, cha đúng, thật con chuyện hỏi cha, chính là chuyện giờ cha luôn giấu diếm, cả thật sự là con ruột của hai ? Nếu như ... chúng thể liên lạc với cha ruột của cả ?”
“Mày gì? Mày điên ? Mày đang cái gì ? Anh cả mày chính là con ruột của tao.” Lông tơ Vương Thủ Thành dựng .
Vợ thằng năm gì?
“Cha đừng hiểu lầm, con chỉ là đang nghĩ... cả cũng bản là ở , nếu cha là nhân vật lợi hại thì khi nào chúng sẽ kiếm ít thứ ? Nếu bọn họ hỏi thì chúng cứ cả c.h.ế.t là .”