“Sao cô tới đây? Chị xem .” Bạch Tú Tú cũng bất ngờ vì chuyện Chu Kiều Kiều đến.
“Mau , em còn đang bận một chút, lát nữa sẽ .” Miêu Miêu bên bận rộn c.h.ế.t, mắt thấy d.ư.ợ.c liệu chất cao như núi, cô thật sự .
“Vậy chị nữa, đợi chị xong việc thì sẽ tới đây giúp em.” Bạch Tú Tú xong thì đầu văn phòng.
Nghe Bạch Tú Tú , Miêu Miêu thấy bản như tìm hy vọng.
Không , nếu chị Tú Tú thật thì cô năn nỉ thím Kim Hoa tìm cho cô một phụ việc mới .
Hiện tại trong thôn lên núi tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu nô nức như thế, thế nào thì cũng hết tháng mới xong, cô sẽ mệt đến c.h.ế.t mất!
Cô cũng là kế toán Uông, cũng trả lương như kế toán!
Miêu Miêu nước mắt nghĩ.
Bạch Tú Tú gõ cánh cửa khép hờ: “Thím Kim Hoa, cháu thể ?”
Bên trong cánh cửa, Trần Kim Hoa Chu Kiều Kiều cho tức điên, cảm thấy vô cùng ghê tởm, tiếng của Bạch Tú Tú thì mau ch.óng gọi cô : “Là Tiểu Bạch ? Mau .”
Bạch Tú Tú nhà thì trông thấy Chu Kiều Kiều đang ghế, cũng gì bất mãn mà cúi đầu chằm chằm thím Kim Hoa.
“Chu Kiều Kiều, cô bớt ở đây uy h.i.ế.p . Người trong thôn lên núi tìm d.ư.ợ.c liệu công xã cho phép. Bên phía công xã thôn chúng thí điểm, nếu thì các thôn khác cũng sẽ theo. Cô từ nhảy mà nếu cho cô hội phụ nữ thì cô sẽ truyền chuyện ngoài? Cô đến từ thì mau cút về chỗ đó cho , chỉ cần thấy cô là thấy phiền!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-357.html.]
Nếu thể đ.á.n.h , Trần Kim Hoa thật hận thể đ.á.n.h cho cô hai bạt tai, để cô tỉnh một chút.
Thể loại gì ? Cứ một hai đến hội phụ nữ của bà ăn vạ mới ?
Chu Kiều Kiều vô cùng nóng vội, cô vốn dĩ dùng chuyện gây rối để uy h.i.ế.p đại đội trưởng cho cô hội phụ nữ, kết quả Trần Kim Hoa căn bản cô xoay vòng vòng.
Anh Hồ , chỉ cần cô thể hội phụ nữ thì thể nghĩ cách chuyển công tác lên công xã cho cô . Có một công việc ở ngoài yểm trợ, cô đến chợ đen cũng sẽ tiện hơn, kết quả chuyện hỏng ở chỗ Trần Kim Hoa.
Bà già c.h.ế.t chứ?
Ánh mắt của Chu Kiều Kiều thật chẳng khác gì lưỡi d.a.o.
Cô Bạch Tú Tú bên cạnh, chỉ thấy càng thêm nhục nhã.
Cô đột nhiên lên: “Mấy đừng hối hận.”
Cô chân bước ngoài thì lưng Trần Kim Hoa phun mấy ngụm nước miếng: “Sao thím gặp cái thứ khốn nạn đen đủi chứ? Còn một hai đòi tới hội phụ nữ của chúng , còn dính ai nữa ? Chiêu gì cô cũng nghĩ . May mà chuyện của thôn chúng công xã phê duyệt, nếu thật là báo lên thì một cô cũng thể phá hư một thôn làng. Sao thể xa đến mức chứ.”
“Thím , cô chỉ một chút bản lĩnh , nếu chuyện gì thì thím đừng đối đầu chính diện với cô .” Bạch Tú Tú thấy thím Kim Hoa tức thành như , lo lắng bà lấy cứng đối cứng với Chu Kiều Kiều.
“Sao? Cô còn thể tệ hơn thế nữa hả? Vậy... thím sẽ cẩn thận một chút.” Trần Kim Hoa cân nhắc bà sẽ gặp cô nữa, cũng sẽ cô .
Nhìn sang Bạch Tú Tú, Trần Kim Hoa nghĩ tới chuyện quan trọng, kéo cô hỏi chuyện: “Tú Tú, giờ cháu mới về, sáng nay thím gặp chủ nhiệm Uông, bà với thím là cô của bà hài lòng về cháu, còn bảo thím đừng lo lắng. Bây giờ cháu về đây, chuyện quyết ?”