Trong lòng Tề Nghênh Nghênh vô cùng rối loạn, hái rau nghĩ đến chuyện tìm con trai.
Trời dần tối.
Trong thôn Hạ Hà, dân trong thôn lượt khỏi núi, trong tay bọn họ đều thu hoạch, tuy rằng những thứ thu hoạch khá lộn xộn, nhưng lượng khá nhiều, cộng cũng chẳng ít.
Đại đội trưởng trong sân đại đội chờ sẵn từ lâu, thấy nhiều d.ư.ợ.c liệu như thế, nụ mặt từng biến mất.
“Tốt, quá , đều vất vả, ngày mai chúng tiếp tục núi việc, d.ư.ợ.c liệu để những khác trong thôn xử lý phơi nắng, đó sẽ thống nhất đưa đến tiệm t.h.u.ố.c trong huyện. Mọi cứ yên tâm , chuyện của chúng xin chỉ thị của công xã . Mọi cứ việc núi tìm d.ư.ợ.c liệu là .”
Lời đại đội trưởng cũng cho càng thêm tích cực.
Trong đám đông, Vương lão tam thở phào nhẹ nhõm, may mà mấy thứ nhiều lắm.
Cũng thế nào mà vợ thằng năm tìm nhiều d.ư.ợ.c liệu như thế trong núi, đúng là quái dị, những khác tìm thấy nhỉ?
Nhiều như thế cùng lên núi, cũng chỉ mới tìm bao nhiêu .
Xem vợ thằng năm đúng là bình thường gì nhỉ?
Biểu cảm mặt Vương lão tam Bạch Tú Tú đang ghi chép d.ư.ợ.c liệu thấy, cô cũng nghĩ đến một chuyện.
Cho nên cô đến bên cạnh thím Kim Hoa cũng đến đây giúp đỡ, nhỏ bên lỗ tai thím Kim Hoa vài câu.
Thím Kim Hoa sửng sốt, rõ cô thế là ý gì.
“Thím, lúc trong thôn thể tìm nhiều d.ư.ợ.c liệu như thế, bây giờ thì , chắc chắn sẽ lén núi lúc đêm hôm hoặc là lúc tờ mờ sáng. Đến lúc đó ai đều tự kiếm đồ chiếm của riêng, còn ai tích cực việc nữa chứ? Không bằng tìm vài đến xung quanh núi canh gác, như mới thể bảo đảm buổi sáng núi sẽ ý đồ riêng già.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-345.html.]
Bạch Tú Tú giải thích một chút lý do vì cho đến canh gác bên đó.
Đương nhiên, nếu giấu đồ thì kiểu gì cũng thể giấu, cô chỉ là cho chặn đường Chu Kiều Kiều mà thôi.
Dựa theo tính cách của nhà họ Vương và tính tình của Chu Kiều Kiều, cô chắc chắn sẽ lén lút kiếm thêm chút d.ư.ợ.c liệu về nhà.
Có lẽ Chu Kiều Kiều coi tất cả thứ trong núi thành tài sản của cô , thể cam tâm tình nguyện khác lấy hết chứ?
Trần Kim Hoa xong cũng cảm thấy lý, ít nhiều gì cũng thể quản lý một chút.
Quan trọng nhất chính là, buổi tối núi sẽ nguy hiểm đến cỡ nào chứ.
Lần chồng bà chuyện là vì dân trong thôn sống hơn, nếu vì chuyện mà ai đó gặp nguy hiểm, đó chịu trách nhiệm vẫn cứ là chồng của bà .
Đến lúc đó chẳng là mất nhiều hơn ?
Nghĩ đến đây, Trần Kim Hoa vô cùng ơn Bạch Tú Tú, đúng là lời nào thể diễn tả .
Bà liên tục vỗ nhẹ lên tay Bạch Tú Tú, mắt rưng rưng: “Tú Tú , cháu… Cháu đúng là một đứa bé ngoan, thím cũng cảm ơn cháu thế nào nữa, đều là vì ích lợi, cháu suy nghĩ cho thím và chú của cháu. Thím chuyện với chú Trần của cháu .”
Trần Kim Hoa vội vàng chạy tìm đại đội trưởng.
Trần Tráng Thực mới động viên dân trong thôn xong, chuẩn thêm vài câu, kết quả thấy vợ đến.
“Sao bà đến đây?” Trần Tráng Thực nhíu mày, suy nghĩ xem vợ đến đây cái gì.