Thứ ?
Lưu Tiểu Nga sửng sốt, đúng , bọn họ núi bao lâu thì rơi xuống nước, gặp chuyện xui xẻo như , chẳng thu hoạch gì chứ?
“Thím năm, thím thấy gì ?” Lưu Tiểu Nga hỏi Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều trong lòng thầm mắng một câu cáo già, đó vẻ buồn bực thở dài: “Sau núi gì cả, con cũng là đụng chị dâu hai và chị dâu tư. Chỉ nghĩ là đường núi sẽ gần hơn một chút nên mới đường đó, ngờ cả đám đều gặp chuyện xui. Lần tìm thứ gì cả.”
Vương Thủ Thành chút tin, thể chứ?
Lưu Tiểu Nga càng tin, bọn họ là gặp mặt đường, rõ ràng là bọn họ cùng !
mà lúc thím năm nếu tìm thứ thì hai bọn họ chia , cô đồng tâm hiệp lực với thím năm mới .
Lưu Tiểu Nga cũng lớn gan : “Cha, chúng con thật sự thấy gì cả. Hôm nay con cùng chị tư Chu núi đào d.ư.ợ.c liệu, ai ngờ đến đào d.ư.ợ.c liệu cũng đào .”
Nhìn thái độ của hai , Vương Thủ Thành thấy hỏi cũng chẳng gì nên đành câm miệng.
Trở về nhà họ Vương, Lưu Tiểu Nga mau ch.óng chui phòng Chu Kiều Kiều.
“Thím năm, chúng núi thật sự thu hoạch gì ?” Lưu Tiểu Nga vô cùng khẩn trương, cảm giác tham lam lấp đầy đại não.
Chu Kiều Kiều nhớ đến chiếc rương cô thấy hồ nước, trong lòng bồn chồn. Thứ đó chắc chắn là bảo bối, nhất là nên chờ lúc ai để ý, cô và chồng sẽ tới đó vớt lên.
“Thím năm? Sao thím lời nào?” Lưu Tiểu Nga thấy cô im lặng thì càng thêm nóng vội.
Chu Kiều Kiều nhíu mày: “Chị dâu là ý gì? Hai cùng núi, cùng xảy chuyện, thể gặp thứ gì chứ? Cái gì cũng . Nếu cô tin thì tự núi xem . Tuy là mang vận may nhưng lúc nào cũng tìm thứ . Nói chừng may mắn sẽ dùng cho những chuyện khác.”
Chu Kiều Kiều tùy tiện dối cô .
Dù trong giấc mơ của cô , chị dâu hai ngày sẽ một đứa con trai.
Lưu Tiểu Nga lập tức mừng như điên, con của tư Chu còn, chừng thể khiến cô thai. Cô đúng thật là ngu mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-330.html.]
Nói chừng Kiều Kiều đang vượng cô đấy!
Không , ngày mai cô tìm lão Trương xem thử.
“Chị dâu còn việc gì ? Nếu còn gì thì nghỉ ngơi một chút. Chuyện hôm nay khiến sợ hãi.”
Chu Kiều Kiều kiên nhẫn giục cô rời .
Trong lòng Lưu Tiểu Nga vẫn còn nghi vấn nhưng Chu Kiều Kiều thế thì cô cũng chẳng còn cách nào, chỉ thể rời .
Chờ Lưu Tiểu Nga rời khỏi đó, Chu Kiều Kiều mới mau ch.óng tìm một ít quần áo dai chắc trong rương giường đất, chờ lát nữa Vương Thanh Kỳ tan về nhà, bọn họ sẽ núi vớt cái rương lên!
Bên , Chu Kiều Kiều vô cùng kích động.
Bên Bạch Tú Tú và Miêu Miêu lên đường về đại đội, trong lòng nhịn nghĩ thầm.
Lần Chu Kiều Kiều núi, xảy chuyện lớn như mà thu thứ gì ?
mà núi cũng chỗ nào để giấu thứ , chỉ một hồ nước…
Hồ nước?
Bạch Tú Tú đột nhiên nhớ , đúng , ít qua gần chỗ hồ nước .
“Chị Tú Tú?” Miêu Miêu Bạch Tú Tú đột nhiên , trong lòng chút nghi hoặc.
“Miêu Miêu, chị việc lên huyện một chuyến, em thể giúp chị trông hai đứa nhỏ ?”
So với Lưu Tiểu Tuệ, cô tín nhiệm Miêu Miêu hơn.
“Có gì mà chứ? Em nhất định sẽ trông cẩn thận.” Miêu Miêu vui vẻ đáp ứng, ngày thường cô thích hai đứa bé ngoan ngoãn nhà chị Tú Tú .
Bạch Tú Tú Miêu Miêu đưa hai đứa nhỏ đại đội mới đầu chạy đến công xã.