"Bà còn dám đ.á.n.h , chúng sẽ báo án. Tố cáo bà hành hung đả thương khác, chờ bà bắt , vợ của con trai bà vẫn thể tái giá như thế." Bạch Tú Tú chút hoang mang.
Lời uy h.i.ế.p bà cụ, bà thật sự vô cùng sợ bắt!
Bà cụ đỏ mắt, Bạch Tú Tú: "Các , chính là gả con dâu ."
"Không thì để bà t.r.a t.ấ.n cô như thế ? Chúng tôn trọng ý kiến của trong cuộc, nếu Tiêu Hồng lấy chồng, các thể ngăn cản." Trần Kim Hoa kéo Tiêu Hồng về phía .
Nhìn thấy cô sắp thể chuyện , lập tức trấn an cô : "Tiêu Hồng, cháu yên tâm, chuyện chúng chủ cho cháu."
Tiêu Hồng thoáng qua bà chồng hung ác, những khác.
Ôm con trai lòng, cuối cùng hạ quyết tâm: "Thím Kim Hoa, cháu gả cho lão Trần, cháu và quen từ nhỏ, hiểu rõ . Lúc chồng cháu còn sống, cũng giúp đỡ chăm sóc chồng cháu ít.
Bây giờ chồng cháu mất , sẵn lòng chăm sóc cô nhi quả mẫu chúng cháu, cháu gả cho .
Tốt gì cũng sẽ giống như bây giờ...
Anh cũng đồng ý với cháu, đời chỉ một đứa con là con trai của cháu."
Tiêu Hồng xong, cũng dám chồng.
"Chị dâu Quý, chị thấy chứ? Chuyện chị thể ngăn cản, Tiêu Hồng, hai ngày cháu cứ theo thím , thím bảo đại đội sắp xếp cho cháu một chỗ ở ." Trần Kim Hoa thoáng qua bà Quý như ăn .
Bà thật sự lo lắng nếu để Tiêu Hồng ở , còn thể sống .
"Cảm ơn." Tiêu Hồng xong, chạy về thu dọn quần áo.
Bà Quý chặn lâu như , tức giận kêu gào: "Chúng mày đang gì ? Còn mau lăn đây hỗ trợ? Tiêu Hồng đáng c.h.ế.t sắp bỏ chạy !"
Người nhà họ Quý cứ một cũng chạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-307.html.]
Tiêu Hồng thu dọn xong đồ đạc của , rời theo bọn họ.
Chờ , lúc nhà họ Quý mới .
Trần Kim Hoa thấy xa , nhanh ch.óng dẫn Tiêu Hồng sang bên cạnh thôn Hạ Hà.
Vừa mới đến cửa thôn Thượng Hà, một đàn ông ở phía đối diện vặn tới.
Trong tay xách theo một cái rổ, vẻ như là từ bên ngoài trở về.
Nhìn thấy Tiêu Hồng sửng sốt một chút, nhanh ch.óng lên phía : "Tiêu Hồng? Em ? Em , thím Quý bắt nạt em ?"
Người đàn ông dáng dấp cao lớn, dáng vẻ cũng coi như nghiêm túc, nhưng ruộng trong thời gian dài, cả đỏ thẫm.
"Lão Trần, em ." Tiêu Hồng vẫn còn nghẹn ngào.
Lão Trần thở dài: "Anh là vì chuyện của hai , em yên tâm, hôm nay tìm thím chuyện đàng hoàng. Phải , hôm nay trong huyện mua trứng gà cho em . Sau em và đứa nhỏ mỗi ngày một ăn một quả, vẫn như cũ, nấu cho em xong thì ở bên ngoài tường chờ em."
"Lão Trần, đây là thím Kim Hoa, thím là của hiệp hội phụ nữ trong đội chúng em, thím khả năng giúp đỡ chúng . Em, em quyết định gả cho . Cho dù chồng em đồng ý , cuộc sống là của hai chúng ." Tiêu Hồng lão Trần.
Trong lòng cũng thấp thỏm yên, lão Trần sẽ bởi vì chồng ầm lên mà vui chứ?
Lão Trần thấy Tiêu Hồng đồng ý, vui cũng gì mới : "Vậy, lúc nào cưới em ?"
"Trước tiên cứ chờ , dẫn Tiêu Hồng đến đại đội, giúp cô sắp xếp . Chờ chúng việc tư tưởng với bà cụ xong, nếu như gặp Tiêu Hồng, thì đến bên chỗ đại đội." Trần Kim Hoa gọi là lão Trần , cảm thấy ánh mắt Tiêu Hồng cũng tệ lắm.
Là một đáng tin.
Mấy cùng trở về đại đội, mới đến, thấy Triệu Quế Phân đang chờ ở cửa.