Lúc trời còn tối hẳn, Bạch Tú Tú cũng lo lắng thời gian sẽ ngu ngốc đến mức bắt giữa đường, dù giờ qua đường vẫn còn ít.
Khi một nhà bốn về đến nhà thì trời mới tối hẳn.
Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú bế hai đứa nhỏ xuống xe.
Những nhà xung quanh đều lên đèn, ống khói đều đang tỏa khói, bọn họ cũng là những mới tan về nhà nấu cơm chiều.
Vương Thanh Hòa khóa kỹ cổng lớn, Bạch Tú Tú đưa hai đứa nhỏ nhà.
Chờ Vương Thanh Hòa bếp, Bạch Tú Tú mới thuật tin tức mà Triệu Thúy Hoa đến báo cho .
Vương Thanh Hòa nhíu mày, quả nhiên là trùng khớp với chuyện Tiểu Trương với .
Bọn chúng tay !
“Thanh Hòa, chúng thể nào âm thầm đối phó với đám , cho nên em nghĩ là tìm cách cho bọn họ tù ...” Bạch Tú Tú kế hoạch của cho . Sắc mặt của Vương Thanh Hòa lập tức trở nên khó coi, tới nữa, là cảm giác cảm thấy bản quá yếu đuối.
“Em lo lắng cho em nhưng cách nhất để tống bọn họ tù chính là cách . Tốt nhất là thể đưa cả hai vợ chồng già đó luôn, đến lúc đó những nhớ thương chúng sẽ càng ít .” Bạch Tú Tú lo đồng ý nên vẫn luôn khuyên nhủ.
Vương Thanh Hòa cô vợ nhà , ánh mắt của Tú Tú vô cùng kiên định, là cô hạ quyết tâm.
Anh thì cũng vô dụng, Tú Tú cũng sẽ đổi chủ ý, cũng là như .
“Tú Tú, ngày mà em mồi nhử, theo em.” Trong lòng Vương Thanh Hòa cũng hạ quyết tâm, đám đó đừng hòng chạy thoát, cũng moi hết gốc gác của đám lưng bày mưu, khi bắt , thể tống kẻ nào tù thì tống.
Đối với những kẻ bắt tù... đ.á.n.h cho bọn chúng một đòn nặng đến mức dám nổi lên ý nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-302.html.]
Vương Thanh Hòa vô cùng thống hận cảm giác vô lực , mặc kệ nỗ lực thế nào thì cũng nhanh bằng sự khốn nạn ngừng thăng cấp của đám đó.
Người nhà họ Vương , thật là ý tưởng nào cũng thể nghĩ !
Bạch Tú Tú ngờ rằng chồng cô cùng cô.
Cái gì mà thể đồng ý chứ? Không cùng cô cũng an tâm: “Được, em lời , nhưng mà Minh Minh và Nguyệt Nguyệt nhà dính chuyện , thể mang hai đứa nhỏ về thôn trong lúc .”
“Vậy thì nhờ Tiểu Trương trông giúp chúng vài hôm.” Vương Thanh Hòa vẫn bao giờ từ chối yêu cầu của vợ , chỉ cần cô , nhất định sẽ nghĩ cách.
Nhóm bếp xong, Vương Thanh Hòa thuần thục nấu nước, hai đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ ngoài sân, cô vợ nhà mặt mày ủ rũ, đau lòng ôm lấy cô: “Xin em...”
“Sao những lời ?” Bạch Tú Tú hiểu.
Rõ ràng thời gian !
“Anh cả đời sẽ bảo vệ em, em vui vẻ nhưng cuối cùng khiến em cuốn mấy chuyện tồi tệ của nhà họ Vương. Lần nào cũng khiến em xử lý cùng , hại em ngày ngày lo lắng.” Vương Thanh Hòa càng càng cảm thấy bản với vợ, đôi mắt đỏ lên: “Tú Tú, nhất định để em dính những chuyện như nữa.”
“Anh gì ?” Bạch Tú Tú bộ dáng chực chờ bật của , bất đắc dĩ thở dài.
“Hai chúng vợ chồng ?”
Vương Thanh Hòa vợ dỗ dành nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng nề, trong đầu luôn nghĩ nếu thì Tú Tú căn bản cần đối mặt với những chuyện .
Là thích cô, xin cô gả cho , cô ở xa nhà đến mà còn thể khiến cô yên tâm, chuyện gì cũng cần tới cô cân não.