Nụ của Dư Thành vẫn tươi rói như ánh mặt trời, ý đồ hai mặt nhận đang cố gắng hòa hoãn bầu khí.
Bạch Tú Tú bưng chén sứ uống một ngụm , cũng lời nào.
Vương Thanh Hòa cân nhắc trong lòng một lúc nở nụ thần bí : “Xem Dư cũng là uy tín và danh dự, gia thế nhà hẳn là lợi hại lắm? Người quen của nhà hẳn cũng kém đúng ? Người như , lúc dù thể tìm thì mấy năm nay công việc cũng sớm định , tại tìm? Bây giờ đột nhiên nhắc tới là ý gì?”
Anh thuận miệng hỏi một câu tùy tiện đảo thức ăn, xem thử độ lửa như thế nào.
Mùi thơm nức mũi của thịt kho tàu khiến Dư Thành cảm thấy chút đói bụng, nhấp một ngụm , cũng ghét bỏ càu nhàu: “Ai chứ? Nhiều năm như , đột nhiên tìm là . Tuy quan hệ của cha và nhà bọn họ khá nhưng chẳng mấy thiết với nhà họ. Bọn họ đều là kiểu thích con nhà ! thấy thể là do thằng hai thằng ba nhà đó đều là một đám bỏ , đứa thứ tư là con gái, gần đây đang theo đuổi một tên nhóc trong đại viện cho nên mới nảy ý định tìm kiếm đứa nhỏ lưu lạc bên ngoài của nhỉ? Dù cũng thể xui xẻo như thể, bốn đứa con đều thành phế vật cả bốn .”
Tuy Dư Thành ăn bộp chộp nhưng dù tuổi tác của cũng lớn hơn mấy tên nhóc một chút, tình huống bình thường thì kết hôn từ lâu , cũng chỉ vì phản nghịch nên tới bây giờ vẫn còn lăn lộn trong hàng ngũ lập gia đình.
Những lời là thấy ý ghét bỏ, Vương Thanh Hòa : “Sao thể là xui xẻo chứ? Đẻ nhiều đứa như mà nuôi một đứa hồn, bọn họ nên xem bản một chút ?”
“! Chính là lời ! cũng cảm thấy bọn họ nên bản , ông già nhà cũng , đám bọn họ đều chỉ thích con nhà !” Dư Thành nhắc tới cụm từ con nhà thì đôi mắt luôn tràn ngập lửa giận.
“Ông chú của một em trai, kết hôn sớm, con trai nhà ông nhỏ hơn hai tuổi. Trong mắt lớn... đúng, trong mắt thế hệ , đúng là xuất sắc về mặt, ngày lễ ngày tết khen ngợi chính là .”
Dư Thành lộ vẻ mặt ghét bỏ.
Mấy năm nay chịu đựng nhiều thứ vì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-289.html.]
“Ai dà? Sao chuyển đề tài thế ? Cậu còn trả lời ?” Dư Thành đột nhiên nhớ chuyện quan trọng.
Vương Thanh Hòa vẫn mỉm : “Cha của cha ruột thì hỏi bọn họ chứ, thể trả lời ? , kinh doanh?”
“Có ? Không là ?”
Dư Thành uể oải ỉu xìu.
“Thật dám giấu giếm, gần đây đang học trung y, chuẩn một thứ chăm sóc sức khỏe. Chờ học thành tài, trình độ nhất định là thể , đến lúc thể kê đơn cho thì đến tìm .” Vương Thanh Hòa cho một mũi an thần .
Muốn kê đơn t.h.u.ố.c trung y cho khác cứ tùy tiện kê là , học tập tới nơi tới chốn, học xong thi, cần ít thời gian, nhưng mà mắt thể cho một chiếc bánh vẽ.
Nếu thì đưa cho một ít d.ư.ợ.c liệu , tiên chỉ đưa một lượng nhỏ thử xem đáng tin , nếu thì sẽ bán sang tay cho Dư Thành.
Đương nhiêu nếu xảy chuyện gì thì cũng sẽ cùng gánh vác, quan trọng nhất là còn thể tin tức tỉnh từ chỗ Dư Thành.
“Cậu còn bản lĩnh ? Được đó, nhưng mà cần học bao nhiêu năm?” Dư Thành lộ vẻ buồn bực, khác gì một chuyến trắng tay? Về nhà chắc chắn sẽ mắng gấp bội!
“ chút d.ư.ợ.c liệu, cũng nhiều lắm, là mua từ chỗ khác tích góp , chi bằng mang lên tỉnh thành bán thử xem? Giá cả tỉnh thành hẳn là cao hơn ở chỗ chút ? Ít nhiều gì thì cũng đến mức một chuyến.” Vương Thanh Hòa , chậm rãi mở miệng.