Người họ Dư quan sát Vương Thanh Hòa Bạch Tú Tú, khẽ gật đầu với hai , rộ lên như ánh mặt trời.
Cứ như coi như là chào hỏi.
Gương mặt của Tiểu Trương trầm xuống, trong lòng mặc niệm thể tức giận bao nhiêu , tuyệt đối thể tức giận!
Nghe chính là một tên hỗn thế ma vương, thể đắc tội từ tỉnh thành tới, thể đắc tội!
Tiểu Trương mặc niệm mấy mới sang giới thiệu ông lão: “Chị dâu, đây là chú sáu Triệu, chính là nhường công việc là cho Vương, ông tới đây là vì với Vương một chuyện ở nhà máy, bằng Vương nhà máy , cái gì cũng rõ thì lắm.”
Tiểu Trương giới thiệu cho Bạch Tú Tú, trong nhà , Vương lời chị dâu, chị dâu mới là chủ gia đình.
Bạch Tú Tú thì khách sáo cảm ơn, đó mời xuống chuyện: “Chú sáu mau , Tiểu Trương cũng , tới đây thì cứ xem như là nhà của , đừng câu nệ.”
Còn họ Dư , cô vẫn xác định đó là ai.
Nhìn thoáng qua Vương Thanh Hòa, xem nọ.
Bạch Tú Tú rót cho , Vương Thanh Hòa cũng mau ch.óng xong thức ăn.
“Đồ ăn còn đợi một lát nữa, uống chút .”
Vương Thanh Hòa cũng tính là quá nhiệt tình nhưng lúc thể thấy ý của .
Tiểu Trương quan sát căn nhà , so với lúc cô bảy ở đây thì nhiều thêm ít đồ vật, ngay cả ghế dựa cũng thêm .
“Sau khi Vương dọn tới căn nhà thì trông nó càng ngày càng dáng.” Tiểu Trương cảm khái.
“Căn nhà tệ, thoáng.” Người đàn ông họ Dư cũng đ.á.n.h giá nơi , luôn lén lút quan sát Vương Thanh Hòa, chứ họ Vương trông thật quen mắt. Nhìn qua thì vẻ nhỏ tuổi hơn , diện mạo cũng thuộc loại nam tính bừng bừng nhưng khiến cho cảm thấy đây là một dễ chọc.
Quan trọng là cặp mắt thật sự quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-286.html.]
Ánh mắt của họ Dư hề kiêng dè khác, Vương Thanh Hòa cũng e dè : “Trên mặt dính gì ?”
Vương Thanh Hòa tên đối phương, bộ dáng của đối phương cũng là qua thiết với bọn họ.
Người đàn ông họ Dư thì mau ch.óng đáp : “Xin , chỉ là chút quen mắt thôi. Nên xưng hô với thế nào?”
“Vương Thanh Hòa, đây là vợ , Bạch Tú Tú.” Vương Thanh Hòa tiếp tín hiệu của đối phương, cũng quên đề cập tới vợ .
“Cái tên thật tệ, là một tranh thế sự. là thích kết bạn với những thích tranh đoạt. tên Dư Thành, cha bình thường là một đứa việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, và em dâu đều nhỏ tuổi hơn nên cứ gọi là Dư , nếu cơ hội thì Dư mời hai ăn cơm.”
Dư Thành đột nhiên nhiệt tình hơn nhiều, cả Tiểu Trương cũng ngơ ngẩn cả , theo Dư Thành hai ngày, từng thấy nhiệt tình lễ độ với ai như .
“Vậy và Tú Tú cảm ơn Dư .”
Vương Thanh Hòa cũng khách sáo.
Tiểu Trương là đưa Dư Thành tới đây cũng vô cùng bối rối.
Tại câu chuyện bắt đầu một cách đột ngột như ?
Sao trông cứ sai sai ở đó.
“ còn thể rong chơi ở đây mấy ngày, khi ông Tề về tỉnh thành thì vẫn thể ở đây. Thật dám giấu giếm, chạy tới đây là vì tránh nhà giục hôn, thật là phiền c.h.ế.t . Nghe bọn họ đang âm thầm việc mua bán nhỏ gì đó, thể kiếm tiền nên mới tới thị trường chợ đen bên xem , chừng thể kinh doanh gì đó, hai đều là bản địa, nếu việc ăn mau phát tài thì với đó.”
Sau khi Dư Thành và Vương Thanh Hòa tự giới thiệu bản thì lập tức trở nên phóng khoáng, giống như đây là nhà của , tự do tự tại đề cập tới chuyện của .
Tiểu Trương tỏ thái độ, tới nữa .
Hai ngày phát hiện trong đầu đàn ông chữ là chữ, mãi cũng hết, căn bản là hết!
Người thật sự sợ trời sợ đất, chuyện gì cũng đều thể .