“ là khá , nếu cứ dựa theo tốc độ kiếm tiền , nhà sẽ nhanh ch.óng trả hết nợ cho thằng cả vô ơn , ngày lành còn đang ở mặt.” Vương Thủ Thành cũng chút kích động.
Chu Kiều Kiều gì vui vẻ, nghĩ đến lúc nãy khi cô đưa chị tư về nhà, trong mắt chị tư tràn ngập oán hận, còn ánh mắt khiển trách của nhà đẻ.
Sau cô càng thể về nhà đẻ nữa.
“Cha , chị tư nhà đẻ của con cũng cùng con trong núi, mớ thu hoạch cũng chia cho chị một phần.” Chu Kiều Kiều bắt đầu cân đo đong đếm, cảm thấy vẫn nên giúp đỡ nhà đẻ một chút.
Nếu cô sống với Vương Thanh Kỳ nữa, ít nhất cũng chỗ dựa cho cô .
Lần cha còn cầm tiền cho cô nữa.
Vương Thủ Thành cũng nghĩ đến, xem là nhà đẻ chịu thiệt thòi.
“Được , nhà cũng loại thích lý. Hai đứa về nhà đúng lúc lắm, trong nhà còn chuyện .” Vương Thủ Thành bảo bà già cầm lấy d.ư.ợ.c liệu.
Sau đó cả gia đình bắt đầu họp.
Không Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa ở đây, lúc mở họp, hai vợ chồng Triệu Quế Phân và Vương Thủ Thành càng thêm uy nghiêm hơn.
“Thằng hai, hôm nay con xảy chuyện gì thế? Lúc nãy bảo con ở bệnh viện, con chịu ở ? Số tiền khám bệnh cứ chờ bắt đ.á.n.h con, đó trả là . Con xem, con quá ngu ngốc ?” Vương Thủ Thành nghĩ đến chuyện của hời lớn như thế chiếm, lập tức cảm thấy thiệt thòi to.
Vương Thanh Phú thế mỉa : “Cha, con cũng dám trong bệnh viện, nếu con thật sự viện, còn là chờ đến đ.á.n.h c.h.ế.t ?”
“Có ý gì hả?” Vương Thủ Thành chút khó hiểu.
Biểu cảm của Vương Thanh Phú càng âm u hơn, chỉ thằng năm, giải thích với Vương Thủ Thành: “Cha, lúc nãy ở bên ngoài, con sợ rước thêm phiền phức cho nhà , cho nên mới gì. Hôm nay con đ.á.n.h như thế , đều là vì thằng năm.”
“Vì em? Anh, ý gì đây hả? Anh đừng đổ oan cho khác.” Vương Thanh Kỳ chịu nhận.
Anh trêu chọc ai , mắc gì đổ tội lên đầu chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-267.html.]
Từ lúc còn nhỏ hai tinh ranh , ai lời là thật giả chứ.
“Chú đừng đây giả ngu với , trưa hôm nay mới khỏi nhà máy, bao xa thì đ.á.n.h. Người đ.á.n.h gọi là Vương Thanh Kỳ, đó và vợ lấy tiền của bọn họ. Chú coi, rốt cuộc thì chú và vợ chú lén ăn cắp tiền của ai hả? Sao nhà chúng đều chuyện ?”
Vương Thanh Phú vô cùng mỉa mai .
Vương Thanh Kỳ cũng nổi giận bùng nổ: “Em nhặt tiền lúc nào chứ? Anh cố ý kiếm chuyện với em đúng ? Em quen nào như hết đó, hai , em cảm thấy là đắc tội nào thì ? Từ nhỏ con xa , chừng là thì .”
“Xùy! Lúc đ.á.n.h còn nhớ rõ gương mặt của đối phương đây, chú cứ cầu mong là đừng tìm . Nếu tìm , nhất định tìm bọn họ hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là tiền gì. Số tiền chú đưa cho coi như là bồi thường!”
Vương Thanh Phú thấy kiên quyết chịu thừa nhận, càng kích động hơn nữa.
Đều là em với , nếu thằng năm chịu thừa nhận, tuy rằng chịu đòn một trận cho thằng năm cũng tính là gì, chỉ cần thằng năm chịu bồi thường cho một chút tiền thì cũng dễ xử lý thôi.
mà mà chịu thừa nhận?
“Được , hai đứa cãi cái gì chứ?” Vương Thủ Thành hai đứa con trai cãi đến đau cả đầu, đột nhiên quát to cản hai .
Lúc , những khác thấy ánh mắt của Chu Kiều Kiều láo liêng.
Cô nghĩ đến chuyện lúc .
Khi đó… Cô và chồng cùng với chị cả lên huyện bán t.h.u.ố.c, từng nhặt tiền.
Sau đó còn theo dõi cô một đoạn thời gian, nhưng cô khỏi thôn, còn tưởng rằng việc gì nữa.
Có khi nào là đó ?
Trong lòng Chu Kiều Kiều cũng nôn nóng và buồn bực. Số tiền bà già chiếm của riêng .
Cô kiếm lợi lộc gì .