“Được , lão Vương, hai vợ chồng Thanh Hòa đồng ý, ông cũng mau bày tỏ thái độ , mỗi một tháng hai đồng cũng là thấp.”
Đại đội trưởng vô cùng tán thưởng thái độ phóng khoáng của Vương Thanh Hòa.
Nhìn đống sổ sách , nếu đổi thành ông , từ nhỏ chịu bao nhiêu tủi như thế, ông chắc chắn đồng ý chu cấp tiền dưỡng lão một cách dễ dàng như .
Thanh Hòa thật đúng là một đứa trẻ ngoan.
Mí mắt của Vương Thủ Thành nẩy lên, tên sói con Vương Thanh Hòa gì ? Không thể nào, ngày nào nó cũng chạy núi, cái gì chứ?
Chẳng lẽ là ai với nó?
Cũng !
Dù cũng thể lén ông chuyện với vợ? Hay là... vì bình thường ông đối xử với tên sói con quá tệ nên mới nó sinh nghi?
Trong lòng Vương Thủ Thành rối rắm tới phát điên.
“Ông ông xem? Ông còn đồng ý ? Nếu đồng ý thì dứt khoát bỏ luôn hai đồng trợ cấp một tháng .” Đại đội trưởng thấy Vương Thủ Thành mãi hé răng thì vô cùng tức giận.
Lão già họ Vương thật là gì, đứa nhỏ Thanh Hòa như mà ông còn hài lòng.”
“Đừng... đừng bỏ.” Vương Thủ Thành thật sự sợ hãi tiền giảm bớt.
Ông rối rắm Vương Thanh Hòa, đây cũng là chuyện bốn đồng tiền.
Mà là... tại tên nhóc tới chuyện ruột thịt chứ?
Lỡ tìm chứng cứ thì bốn đồng cũng còn?
Thôi , nếu tìm bằng chứng thì khi ông và vợ còn t.h.ả.m hơn, đến lúc đó vấn đề chỉ là bốn đồng tiền thôi.
Đời ông nhất định c.ắ.n thật c.h.ặ.t, đây là con của ông !
“Được, đồng ý. Đại đội trưởng, bốn đồng tiền thì bốn đồng tiền.”
Vương Thủ Thành dám tiếp tục trì hoãn, gần đây chuyện ruột thịt nhắc nhắc quá nhiều, nhiều đến mức khiến ông sợ hãi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-246.html.]
Thằng hai cùng thằng năm mau ch.óng thành đạt mới , nhà vẫn còn đang trông chờ bọn nó.
“Được, là đúng ? Chuyện là do hai bên đồng ý, ghi đây.”
Đại đội trưởng thấy chuyện thương lượng xong xuôi, những chuyện khác đám Vương Thanh Hòa sớm thỏa thuận ở nhà nên đại đội trưởng mau ch.óng xong hai bản thỏa thuận.
“Mọi kỹ, ký tên lăn dấu tay, sẽ là chứng.”
Đại đội trưởng đưa bản thỏa thuận cho hai bên.
Vương Thanh Hòa chút do dự ký tên lăn tay.
Đám nhà họ Vương Vương Thanh Hòa cùng Bạch Tú thành công riêng, trong lòng cũng bắt đầu ngứa ngáy.
Chuyện cũng quá đơn giản đó?
Hơn nữa cả còn thể đòi những gì bỏ trong mấy năm nay, thì bọn họ cũng thể đúng ?
“Được , về nhà cả . Thanh Hòa, cháu và Tú Tú cần tìm vài tới xây tường ngăn cách nhà các cháu và nhà họ Vương ?” Đại đội trưởng chủ động nhắc tới chuyện .
Lần Vương Thanh Hòa để ấn tượng trong lòng ông .
“Đội trưởng, chuyện cháu tự là .” Vương Thanh Hòa vốn dĩ định ngăn tường, và Tú Tú ở đó nên đang chuẩn bán , tóm thể để đám nhà họ Vương chiếm của hời
Nếu bán thì xây tường ngăn cách, cửa độc lập thì bán mới giá.
Nếu ngăn thì ai mà dám mua?
Vương Thủ Thành nhắc tới chuyện sân nhà sẽ ngăn thì lập tức cảm thấy tim như đang rỉ m.á.u.
“Đội trưởng, thấy ai riêng mà còn ngăn nhà như ...” Vương Thủ Thành cam lòng cứu vớt căn nhà của .
“À, cũng từng thấy ai nuôi con như nhà mấy .”
Đại đội trưởng ghét bỏ ông .
“Không trả hết ? Sau tháng nào cũng trả tiền cho nó. Đây là đầu tiên bậc cha trả tiền mà con kiếm đấy. cha nhưng bất công, trả tiền cho con trai xem như bồi thường cho nó nhưng căn nhà tuyệt đối đụng .” Vương Thủ Thành càng càng kích động.