Nghĩ đến điều , Triệu Thúy Hoa cảm thấy hâm mộ cảm thấy khó chịu.
Hâm mộ cuộc sống tương lai tươi của Bạch Tú Tú tương lai hảo sinh hoạt, khó chịu là vì cả nhà tổn thất tiền bạc.
Tuy rằng phần hao tổn đều tính lên đầu nhà Chu lão đầu nhưng nhà cô vẫn còn nợ nần hai năm đấy!
Hy vọng khi Chu Kiều Kiều ngoài thì thể may mắn như lúc , như bọn họ mới thể vượt qua cửa ải khó khăn .
Còn chuyện riêng , thật sự cần thiết.
Ra riêng xong thì nhiều lắm chỉ cho chồng cô ba trăm đồng, ở chắc chắn sẽ thu nhiều hơn, khuyết điểm duy nhất chính là sống cùng một đại gia đình như .
Gian nhà phía Tây.
Sau khi Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa trở về, cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhìn hai đứa nhỏ đang chơi đùa với , hai bọn họ mỗi hôn một đứa.
Ra riêng thành công, cuộc sống của cô và Vương Thanh Hòa cùng với đứa nhỏ của hai sẽ sung sướng nhường nào.
Vương Thanh Hòa bộ dáng vui vẻ của cô vợ nhà thì nhếch môi mỉm , chỉ là đó cùng cô mà là đốt bếp lò.
Việc riêng hôm nay thành chuyện ván đóng thuyền, và Tú Tú đương nhiên sẽ đến nhà lớn ăn cơm, bây giờ nên nhóm lò , đợi lát nữa nấu cơm sẽ tiện hơn.
“Thanh Hòa, chúng tranh thủ chuyện mua nhà ở . Lần chúng đào rỗng tiền của nhà họ Vương, bọn họ sẽ yên phận bỏ qua như .”
Bạch Tú Tú dậy, giọng điệu nghiêm túc.
Vương Thanh Hòa cũng cảm thấy như thế, cô vợ và hai đứa nhỏ nhà , cân nhắc một chút : “Nếu ngày mai Tiểu Trương liên hệ với thì sẽ liên hệ với .”
Không để hai bọn họ chờ lâu, Vương Thủ Thành về tới gõ cửa nhà bọn họ: “Đã lấy tiền về , cho tao nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-241.html.]
Vương Thanh Hòa chặn cửa: “Cha, về nhà lớn , chuyện riêng còn xong .”
Trong nhà lương thực, cũng hầm ngầm, Vương Thủ Thành trông thấy chắc chắn sẽ nghi ngờ.
“Được, tụi mày nhanh lên.” Vương Thủ Thành cũng suy nghĩ nhiều, chỉ hoài nghi hai ở trong nhà ăn vụng món ngon gì đó.
Ông đầu rời .
Hai vợ chồng khóa cửa nhà cùng đến nhà lớn.
Ở nhà lớn, sắc mặt của nhà họ Vương trông vẫn còn nhưng ánh mắt của đám nhà họ Chu vốn chỉ đến xem náo nhiệt bây giờ trở nên kỳ .
Nhìn thái độ , trong lòng Bạch Tú Tú suy đoán đại khái, chỉ là chuyện liên quan tới cô.
“Chỗ là một ngàn ba trăm đồng, trong đó một ngàn là do nhà Chu lão đầu bồi thường cho tụi mày, ba trăm đồng còn chính là tiền riêng.” Vương Thủ Thành uể oải ỉu xìu.
Vương Thanh Hòa nhận tiền đưa cho cô vợ nhà .
Bạch Tú Tú bên cạnh đếm tiền, Vương Thanh Hòa mở miệng nhắc chuyện nhà ở: “Cha, lúc con và Tú Tú kết hôn, hai đồng ý cho chúng con gian nhà , là con đồng ý cho thằng hai thằng ba mở rộng diện tích phòng ở nên mới cho con, bây giờ gian nhà hẳn là cho con chứ đúng ?”
Vương Thủ Thành cúi đầu, tức giận đến mức trong lòng bốc hỏa!
“ , gian nhà là của tụi bây.”
“Còn nồi niêu xoong chảo của con và Tú Tú cần, nhưng đổi thành một tiền tương đương, phần của chúng con là bao nhiêu thì đổi cho chúng con một tiền bấy nhiêu.”
Vương Thanh Hòa cũng cảm thấy cả nhà hẳn là đang mưu tính gì đó, bằng sẽ dễ chuyện như .
“Mày tiền đè c.h.ế.t ?” Triệu Quế Phân thể tin , cả đống nồi niêu xoong chảo cộng cũng chỉ năm đồng tiền, cả năm đồng mà cũng đòi ?
“Nếu đều đồng ý thì chúng gặp đại đội trưởng.” Vương Thanh Hòa lơ lời Triệu Quế Phân , về phía Vương Thủ Thành.