Hiện tại ngoại trừ tiền lấy lúc chia lương thực , nhà họ Vương còn đồng nào nữa.
Tiếp theo đây, nhà họ Vương chỉ thể thắt lưng buộc bụng bồi thường cho cô.
Còn Chu Kiều Kiều, một ngày nào đó cô cũng sẽ đưa Chu Kiều Kiều trong tù.
Mọi chuyện đều tiến hành theo đúng kế hoạch, tâm trạng Bạch Tú Tú vô cùng sung sướng, thấy đại đội trưởng còn đang chờ cô quyết định, cô cũng lộ vẻ mặt buồn rầu đau lòng thở dài: “Đội trưởng, vẫn là báo công an . Chuyện cũng nhỏ, hôm nay cô đẩy cháu xuống nước, ngày mai cũng sẽ đẩy khác. Chú coi cháu tiếp xúc gì với chị ba Chu , thật sự là quá đột ngột. Nếu trong thôn chúng để một mầm mống tai họa như thế, cháu cũng lo lắng cho sự an của . Nếu như chuyện còn liên quan đến em chồng nhà cháu thì cháu càng báo công an hơn, bọn cháu là một nhà chứ. Nếu cô ác độc như thế, cháu dám nhà với cô nữa?”
Bạch Tú Tú vẻ sợ hãi dựa Vương Thanh Hòa.
Những khác thế, nghĩ đến vợ con trong nhà, cũng sợ hãi theo.
“Đội trưởng, thấy vợ của Vương đúng đó, nhà ai mà vợ con? Bây giờ cũng bắt đầu thấy lo cho vợ con , còn đến bờ sông giặt quần áo nữa đó.”
Có hóng chuyện xung quanh la to.
Không bao lâu những khác cũng lớn tiếng hùa theo.
“Chuyện gì thế? Xảy chuyện gì?” Ở ngoài cùng đám đông, nhà họ Vương chạy đến.
Người dẫn đầu đến chính là Vương Thủ Thành và Triệu Quế Phân.
Nhìn thấy hai bọn họ, Điền Tiểu Lan đang lo lắng cuối cùng cũng tìm cứu tinh, chạy đến lóc ngay: “Sao đến bây giờ nhà chị mới đến? Anh mau quản con dâu cả nhà , chỉ vì vợ thằng ba nhà đẩy nó xuống nước mà nó bắt vợ thằng ba nhà và Kiều Kiều đồn công an kìa. Anh coi nó chẳng là cái mạng già của ? Hai nhà chúng chính là sui gia với đó, con dâu cả của độc ác quá đó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-232.html.]
“Vậy chứ?” Triệu Quế Phân là đầu tiên đồng ý, bà nhanh ch.óng kéo Chu Kiều Kiều đến bên : “Kiều Kiều, về nhà với , chuyện lo.”
“Mẹ khi báo án trốn đến cũng như thôi. Mẹ cho đến cửa bắt , còn bằng để đại đội trưởng dẫn theo hai bọn họ chung với .” Vương Thanh Hòa đột nhiên mở miệng.
Chu Kiều Kiều xong càng đau lòng hơn: “Anh cả… Em chị cả chuyện tình cảm, đến cả cũng…”
“Vợ như thế nào thì cũng như thế đấy. mà cảm thấy vợ bụng, thím hiểu lầm vợ .” Vương Thanh Hòa vô cùng nghiêm túc giải thích với Chu Kiều Kiều rằng vợ đến mức nào, nhưng mà ánh mắt khi về phía đối phương chẳng khác nào đang một miếng thịt thớt.
Vừa lạnh lùng độc ác.
“Hai đứa mày, đây chính là vợ của thằng năm nhà đó!” Vương Thủ Thành cũng ngờ chuyện lớn đến thế, tức giận rống to với Vương Thanh Hòa, con trai lời.
“Đội trưởng, cháu và vợ cháu theo để báo án đúng ? Bọn cháu thể về nhà quần áo ?” Vương Thanh Hòa thèm cha , chỉ hỏi đội trưởng xem báo án như thế nào thôi.
Thái độ đại đội trưởng cũng sững sờ theo.
Vốn dĩ loại chuyện nhà là khó giải quyết nhất, bình thường đều sẽ lớn chuyện đến mức báo công an.
Người trong nhà một trận, quậy một phát, chuyện coi như qua.
Ngay từ đầu ông cũng cho rằng như thế, nhà họ Vương cũng sẽ bỏ qua giống như thế, ngờ rằng kiên quyết như thế.
mà như thế càng , hiện tại trong thôn càng lúc càng rối loạn, nếu chuyện bỏ qua một cách nhẹ nhàng như thế, chẳng trong thôn sẽ càng nhiều chuyện hơn ?