“Vài đàn ông cao to mau nhảy xuống kéo lên . Người nhà ai rơi xuống nước thế? Mau kéo lên.” Đại đội trưởng cũng sốt ruột.
Chu Kiều Kiều ở góc khuất lén, trong lòng cũng luống cuống.
Tại như thế?
Bạch Tú Tú giống như là , ngờ còn tránh nữa chứ?
Sao chị ba xui xẻo như thế?
Nếu chị ba cứu lên bờ… Lại khai cô , chẳng cô sẽ tiêu đời ?
Không , tuyệt đối .
Nếu chị ba cứu lên thì bao nhiêu.
Chu Kiều Kiều thật lòng ngóng trông cô cứu lên.
Những ở giữa sông cứu cũng cảm thấy quái dị.
“Lạ thật, nặng thế ? Mau kéo lên , nếu còn kéo lên, chờ thêm lúc nữa sẽ c.h.ế.t cóng mất.”
Bên bờ sông, Bạch Tú Tú loáng thoáng đoán gì đó.
Nếu là bình thường cứu sẽ khó khăn như thế, giống hệt như cô lúc .
Nếu cô rơi trong sông, đại khái cũng sẽ khó cứu giống như chị ba Chu.
Dù thì đối với Chu Kiều Kiều mà , cô rơi xuống nước chỉ chỗ lợi cho cô mà thôi.
Mà chị ba Chu… Nếu chị ba Chu cứu lên, đối với Chu Kiều Kiều mà chỉ chỗ , nếu chị ba Chu c.h.ế.t , chính là c.h.ế.t đối chứng, ai vì chị ba Chu đẩy cô xuống nước.
“Thím Kim Hoa, thấy nhà họ Chu đến đây thế. Bạch Tú Tú đầu hỏi.
Trần Kim Hoa thế cũng cảm thấy kỳ lạ: “Chứ còn gì nữa.”
“Người rơi trong sông là vợ của đứa con trai thứ ba nhà họ Chu, mấy mau gọi nhà cô đến đây.”
Bên ồn ào, bao lâu nhà họ Chu đều tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-227.html.]
Vừa con dâu nhà rơi trong nước, dự cảm chẳng lành trong lòng Điền Tiểu Lan càng nhiều hơn nữa.
Bà liếc mắt thoáng qua thấy con gái đang bên ngoài đám đông, kéo cô đến gần : “Con ngẩn gì? Người rơi nước chính là chị ba của con đó, mau chạy lên đằng .”
Điền Tiểu Lan nhỏ, Bạch Tú Tú và Trần Kim Hoa đều thấy.
Bạch Tú Tú xuyên qua đám đông, về phía Chu Kiều Kiều đang chột : “Thím năm, thím lên đằng xem ? Đó chính là chị dâu nhà đẻ của thím đó, thím đằng cái gì?"
“ sợ đằng sẽ cản trở khác.”
Hiện tại Chu Kiều Kiều dám Bạch Tú Tú nữa.
Bạch Tú Tú tìm kiếm Chu Kiều Kiều cũng vì cái , cô Chu Kiều Kiều, như thâm ý gì đó mà : “Thím sợ cản trở khác là đang ước gì cô đừng cứu lên thế?”
Cô chỉ một câu Chu Kiều Kiều sợ hãi quýnh lên, cô nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của ruột.
“Sao chuyện đó chứ? Đó chính là chị dâu nhà đẻ của đó, thể nghĩ thế ? đương nhiên là hi vọng chị cứu lên !”
Có câu mà , Bạch Tú Tú cũng thêm gì nữa.
Có những lời của Chu Kiều Kiều, lẽ sẽ cứu lên dễ hơn. Cho dù dùng cách gì, chỉ cần cô những lời là . Dù thì nếu chị ba Chu c.h.ế.t thật thì sẽ là c.h.ế.t vô đối chứng thật.
“Vậy cô còn mau giúp đỡ ! Chị Điền , chị cũng mau đằng giúp đỡ .” Trần Kim Hoa gọi hai con đến đằng .
Điền Tiểu Lan dẫn theo con gái đến bờ sông, trong lòng cũng bắt đầu thầm.
Chuyện … Đừng là liên quan đến con gái của bà thật đó nha.
Rốt cuộc thì hai bọn họ lén giấu bà cái gì thế.
Hai con đằng giúp đỡ, Trần Kim Hoa cũng chút do dự, theo lý thuyết thì bà cũng nên sang đó.
mà Tú Tú mới đẩy xong.
“Tú Tú, em ?” Vương Thanh Hòa chèo thuyền cập bờ đến ngay, vội vàng chạy đến.
Anh đến thấy ống quần vợ ướt đẫm nước, nhanh ch.óng vắt khô nước ống quần của cô.
Sau đó cởi giày đưa cho cô : “Em mang giày của , tuy rằng rộng, nhưng mà lát nữa sẽ cõng em về nhà, sẽ ngã.”