Chị ba Chu đang suy nghĩ xem lát nữa tay như thế , đột nhiên hỏi như thế, sợ hãi : “Hả? Cái gì? Con cái gì . Mẹ, đến đây? Không vớt ít cá nhỏ ?”
“Mẹ thấy con cứ chằm chằm sang bên , con tâm sự gì hả? Vợ thằng tư dạo gần đây con chạy tìm Kiều Kiều. Không lẽ là Kiều Kiều bảo con cái gì hả? Mẹ cho con , con ranh c.h.ế.t tiệt đặt bộ lực chú ý về phía nhà họ Vương , con lời nó. Coi chừng nó hại con mà con còn nữa đó.”
Điền Tiểu Lan rõ đức hạnh của con gái nhà , cũng con dâu là loại như thế nào, mấy ngày nay bà cũng chút yên lòng mất tập trung theo.
Chị ba Chu chút chột , cô cũng cô em chồng đang hại cô , nhưng mà cô thật sự quá để chồng thành việc.
Lúc cô còn chút do dự, nhưng mà thấy lão nhị nhà họ Vương, còn chồng của em chồng đều công nhân hết , cô cũng động lòng theo.
Chồng của cô giỏi hơn lão nhị và lão ngũ nhà họ Vương nhiều lắm.
Chỉ là thiếu một chút vận may mà thôi!
Cho nên cho dù cô chuyện vấn đề thì vẫn cứ thử một .
Dù cũng chỉ là đẩy xuống sông mà thôi, còn thể vấn đề gì chứ?
Cùng lắm thì bồi thường chút tiền.
Trong lúc chị ba Chu đang khuyên nhủ bản thì Chu Kiều Kiều theo cả gia đình đến bên .
Nhìn thấy cả gia đình nhà họ Vương, trong lòng Điền Tiểu Lan bắt đầu dâng lên dự cảm chẳng lành, bà quá hối hận vì hôm nay dẫn theo mấy đứa con dâu đến.
Nếu chạy về giữa chừng như thế lắm thì hiện tại bà dẫn theo trong nhà chạy về!
“Chị sui!” Điền Tiểu Lan nhiệt tình chào hỏi với Triệu Quế Phân.
Triệu Quế Phân vẫn vui vẻ vì nhà họ Chu chịu cho con trai mượn tiền. Cho nên khi đối mặt với chị sui Điền Tiểu Lan , cũng hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-224.html.]
“Đã lâu gặp chị, chị sui cũng đến bắt cá ? Việc cứ để cho mấy đứa con trai là soa? Nếu như thật sự thì chị cũng thể thương lượng với nhà , để nhà là .” Triệu Quế Phân bắt đầu chuyện khách sáo.
Điền Tiểu Lan thế, suýt chút nữa nhịn buột miệng c.h.ử.i ngay.
Thương lượng với nhà bà ?
Hiện tại trong thôn ai mà nhà bọn họ chứ? Cả gia đình một đống chỉ chia một chút xíu lương thực.
Nếu năm nay mùa thu thu hoạch vụ thu thì nhà bọn họ sẽ c.h.ế.t đói.
Một đống thanh niên trai tráng như thế, mà nào cũng lười c.h.ế.t.
Xem thật sự là một con trai cả nuôi sống cả gia đình của bọn họ, may mà con rể sắp công nhân, con gái cũng đến mức đói bụng.
Trong lòng lèm bèm, Điền Tiểu Lan vẫn chừa một chút mặt mũi cho nhà họ Vương: “Cả gia đình chúng ở trong nhà cũng rảnh rỗi, còn bằng giúp đỡ trong thôn một chút. Hơn nữa trong nhà mới chia lương thực, mấy đứa con trai đều đòi ăn cơm trộn tương cá. Cho nên mới đây nè, kiếm một ít tương cá về…”
“Mẹ, đừng tương cá, mấy trai của con thích ăn dưa chua ? Nhà chồng con nhiều dưa chua, gì chúng con lấy cho bọn họ một ít dưa chua về ăn, tương cá cho con .” Chu Kiều Kiều một cách đương nhiên.
Điền Tiểu Lan tức giận c.h.ử.i ầm lên, nhưng mà cũng thể con gái mất mặt .
Quan trọng nhất là bà còn đang trông chờ việc nhà họ Vương tìm cho nhà bọn họ hai công việc nữa.
Nghĩ thế, Điền Tiểu Lan quyết định giữ gìn hình tượng yêu thương con gái của một chút!
“Cái con bé , cứ như đây, cái gì cũng giành với mấy hết hả? Được , cho con hết. Lát nữa và chị dâu con bắt cá nhỏ, đều cho nhà con hết.” Nói xong, Điền Tiểu Lan thở dài.
“Chị sui, con gái của chiều hư , bình thường chị nhớ yêu thương con bé một chút.”