Mấy năm thì còn đỡ, mấy năm nay bọn họ càng ngày càng lười biếng.
Kiếp cũng là như thế!
“Lương thực của nhà mấy tổng cộng hai nghìn chín trăm cân.”
Bạch Tú Tú xong, sắc mặt của cả gia đình đều cho lắm. Hai nghìn chín trăm cân lương thực thì ít, nhưng mà mười ba , một một tháng chỉ mười tám cân lương thực.
Nếu như việc thì còn đỡ, nhưng những lúc việc nặng thì mà chứ?
Cũng may mà nhà bọn họ may mắn, gặp trúng năm nay mùa.
Nếu như là lúc thu hoạch , bọn họ lười như thế, một một tháng lẽ còn mười cân.
“Chuyện đúng, đại đội trưởng, nhà chúng …” Vương Thủ Thành chỉ cảm thấy là thái quá, khi nhà bọn họ vượt qua hai năm chịu đói xong thì bao giờ lãnh ít lương thực như bây giờ, càng miễn bàn đến chuyện năm nay là năm mùa.
“Có cái gì đúng chứ? Không lẽ còn tính sổ sai ?” Kế toán Uông vui, mấy ngày nay ông tính sổ đến nhức cả đầu.
Sợ sai, đội trưởng còn cố ý tìm hai học giúp đỡ, mà bọn họ còn cảm thấy vấn đề nữa hả?
Bọn họ còn tự bao nhiêu việc !
“Được , lão Vương, ông cũng cả đống tuổi , ông cũng tự rõ tình huống của nhà ông mà, đằng nhiều còn đang chờ chia lương thực nữa, lát nữa xe bò sẽ về, ông mau lấy lương thực lấy tiền nhanh .” Đại đội trưởng Trần Tráng Thực dính chuyện phiền phức của nhà ông .
Ông còn nắm giữ sổ ghi công điểm mấy năm qua.
Nếu thằng con trai cả nhà ông việc chăm chỉ siêng năng, một bằng hai thì cả gia đình chịu đói từ lâu .
Bọn họ ở phương bắc rộng lớn, còn vài ngọn núi tài nguyên phong phú, còn ở cạnh một con sông cá.
Mấy thôn khác chịu đói ăn lửng , thôn bọn họ thể để dành tiền, thậm chí tất cả đều thể ăn no, đây là may mắn lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-216.html.]
Chỉ cái cách việc của nhà bọn họ, nếu như gặp năm mất mùa thì còn mượn lương thực để ăn nữa!
Vương Thủ Thành ôm theo một bụng oán khí, nhưng cũng nếu cứ tiếp tục ầm ĩ thì cũng chẳng gì lành, đành xám xịt dẫn theo cả gia đình sang một bên chờ xe bò.
Chu Kiều Kiều cũng ngờ rằng cả gia đình chỉ nhiều hơn hai Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú một chút.
May mà chồng cô công nhân, nếu chẳng sẽ c.h.ế.t đói ?
Vương Thanh Hòa lái xe bò về, lập tức thấy bộ nhà họ Vương đều lạnh lùng ở đằng chờ. Trong lòng cũng đoán chuyện gì xảy , năm nay cả gia đình còn lười biếng hơn năm ngoái, lúc việc thì đều , nhưng đến lúc tan ca chẳng kiếm bao nhiêu công điểm.
Chuyện may mắn duy nhất chính là gặp một năm mùa.
Anh ôm hai đứa nhỏ xuống xe bò.
Vương Thủ Thành thấy con trai cả về, trong lòng tính toán chờ nhất định nhanh ch.óng tách ở riêng mới . Đống lương thực của nhà thằng cả cũng cho bọn họ hơn phân nửa, ít nhất cho ông tám trăm cân mới .
Quả nhiên, vẫn là bắt tay từ phía hai đứa nhỏ mới .
Phải đến mức , quỷ , đến lúc đó khác chỉ đ.á.n.h cha .
Cho dù cho lấy thứ gì, đuổi thì bọn họ vẫn cứ lý.
Vương Thanh Hòa cảm thấy ánh mắt của Vương Thủ Thành cảm thấy buồn nôn, chắc là bọn họ đang tính kế cái gì nữa .
Cho nên ôm hai đứa nhỏ cách xa bọn họ một chút.
“Anh về ? Em cũng sắp tính xong .” Bạch Tú Tú thoáng qua nhà họ Vương, hai đứa nhỏ sắp ngủ gục trong lòng n.g.ự.c của , trong lòng cũng sốt ruột nhanh ch.óng dọn ở riêng.
Cứ dẫn hai đứa nhỏ theo sát bên cạnh như thế mãi, lâu bọn nhỏ cũng sẽ cảm thấy mệt.
Người nhà họ Vương đang khiêng lương thực lên xe, Bạch Tú Tú yên tâm về bọn họ cho lắm: “Anh đưa con cho em về canh chừng .”