Tiểu Trương thế, cũng vui vẻ: “Anh Vương định ở trong thôn nữa ? Cũng đúng, hiện tại khác xưa ! Chuyện công việc thì chắc chờ thêm một thời gian nữa mới , nhà cửa thì dễ xử lý hơn. Anh cứ yên tâm, chắc chắn sẽ cố gắng giúp . Chờ tin tức gì, sẽ lập tức đến báo tin cho ngay.”
“Cảm ơn .” Vương Thanh Hòa cũng quá khách sáo, đối mặt với Tiểu Trương, cũng cần khách sáo gì.
Tiểu Trương ân nhân cứu mạng của trong lòng cũng chút chờ mong. Anh sớm phát hiện Vương là bình thường , sớm muộn gì cũng sẽ sống sung sướng mà thôi, chừng còn cần Vương giúp đỡ nữa đó.
“Anh Vương, còn chút chuyện, đây, cứ yên tâm, cứ giao việc cho .”
Tiểu Trương thấy con đường đằng quen của , nhanh ch.óng vài câu với Vương Thanh Hòa định rời .
Anh Vương thích phiền phức, đám trong chợ đen của bọn họ đều một đống phiền phức .
Nếu thì lúc cũng cần Vương cứu mạng , thể mang đến phiền phức cho .
Vương Thanh Hòa giải quyết xong chuyện , chuẩn trong núi.
Lúc ngang qua cung tiêu xã, dừng chân , chút nghĩ ngợi ngay.
Đại đội thôn Hạ Hà, đại đội trưởng xem lượng lương thực các gia đình thể chia trong năm nay, trong lòng cũng vui vẻ theo. Đại đội của bọn họ đúng là một nơi quá , chỉ mùa mà trong thôn còn bao nhiêu biếng.
Chỉ cần ai chịu đói, trong lòng ông cũng yên tâm .
“Chờ chúng chia lương thực xong, lập tức tổ chức trong đội vớt cá, báo với bên cung tiêu xã . Bí thư công xã giới thiệu, cá trong thôn chúng sẽ bán cho cung tiêu xã, nhập những hàng hóa tồn kho trong năm nay của bọn họ về. Nhà ai thiếu cái gì, chúng đăng ký cho kỹ. Sau đó cố gắng đổi, đến lúc đó chia cho dân trong thôn.”
Đại đội trưởng cũng chuyện một cho trong văn phòng hiệp hội phụ nữ, càng ông càng cảm thấy cuộc sống hi vọng.
“Miêu Miêu, Tiểu Bạch, đến lúc đó hai cháu cũng nhớ tính toán lượng cá giúp chú, đến lúc cung tiêu xã, hai cháu cũng chung với kế toán lão Uông luôn. Chú sẽ cộng công điểm cho hai cháu!”
Đại đội trưởng thể những lời một cách hùng hồn .
Bạch Tú Tú và Miêu Miêu đồng ý ngay, đây chính là chuyện mà.
Trần Kim Hoa thấy chồng vui vẻ như thế, trong lòng cũng vui lây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-201.html.]
Năm nay nhà bọn họ thể ăn tết sung túc , cần giống như mấy năm . Mấy năm , đến mùa thu là chồng bà bắt đầu rầu rĩ thở dài, cứ như là sắp sống nỗi nữa.
Mỗi năm đến lúc ăn tết thì càng sầu hơn. Lương thực trong nhà ông chia cho mấy gia đình cơm ăn, năm nào ăn tết trong nhà cũng tiết kiệm.
Chưa bao giờ ăn no căng!
Muốn ăn đủ no cũng đủ khó khăn .
Mấy năm nay mùa màng hơn một chút, cuối cùng cũng khá khẩm hơn.
Vài ngày nay càng hơn, nhà họ Vương cũng kiếm chuyện gây rối gì nữa.
Trần Kim Hoa đang suy nghĩ chuyện , đột nhiên từ bên ngoài xông đến.
“Có chuyện , chuyện lớn .”
Vừa đến chuyện, tim đại đội trưởng đập thình thịch.
“Lại nữa? Chắc đến mức lợn rừng nữa hả?” Mấy ngày nay đại đội trưởng cũng sắp bóng ma tâm lý luôn .
“Làm gì , vợ thằng năm nhà lão Vương đ.á.n.h với .” Người sốt ruột.
“Hả?” Đại đội trưởng nhức đầu.
Trần Kim Hoa cũng ngơ ngác, bà mới dứt câu luôn đó!
Trong lòng Bạch Tú Tú tràn ngập chờ mong, Chu Kiều Kiều đ.á.n.h lộn với ? Chuyện hiếm đó nha.
“Có chuyện gì thế, cô đ.á.n.h với ai?” Đại đội trưởng thở dài.
“Đánh với quả phụ Hạ của thôn Thượng Hà. Ai mà quả phụ Hạ là khó chơi chứ? Hôm nay bọn họ gặp trong núi, vợ thằng năm của nhà lão Vương cứ như nổi điên, cứ nằng nặc quả phụ Hạ hái mấy cẩu kỷ của cô . Đều là đồ mọc trong núi mà, cô thế chẳng là điên ? Quả phụ Hạ trực tiếp buông sọt xuống nhào lên đ.á.n.h . Đội trưởng, ông mau chạy xem .”