Ngoài cửa, Vương Thanh Hòa đang chờ cô.
“Anh đưa em đến đại đội .” Vương Thanh Hòa ôm hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ đều đội mũ màu xanh lam, Bạch Tú Tú cũng thêu bất cứ hoa văn gì lên .
mà vẫn hai đứa nhỏ càng thêm đáng yêu hơn.
Vương Thanh Hòa ôm hai đứa con, ở trong mắt Bạch Tú Tú, cũng đáng yêu hơn nhiều.
“Được , đưa em đến đại đội .”
Bạch Tú Tú theo bên cạnh , suy nghĩ đến thái độ của Triệu Quế Phân: “Hôm nay vẻ khác thường.”
Vương Thanh Hòa suy nghĩ một chút, cũng gật đầu: “Ừ, đúng là chút khác thường. Hình như bà kiếm chuyện với em. Tú Tú, mấy ngày nay em đừng để ý đến bà , chuyện gì cứ để cho . Dù mấy công việc vặt trong nhà cũng gì quá vất vả. Anh thuận tay là xong ngay.”
“Anh yên tâm , em .”
Bạch Tú Tú vô cùng thành thạo với chuyện , từ khi gả cho Vương Thanh Hòa thì cô vẫn luôn trốn việc như thế.
Cô giỏi trong khoản việc nhà, ruộng cũng chậm.
Đều là do giúp cô.
Việc trong nhà, cho dù Triệu Quế Phân thúc giục như thế nào, châm chọc mỉa mai như thế nào thì cô cũng đều coi như thấy mà về phòng.
Người thật sự thực hiện lời hứa hẹn, từ đến nay đều từng đổi.
Hai đến đại đội, Vương Thanh Hòa đưa hai đứa nhỏ cho vợ : “Anh núi…”
Bạch Tú Tú xung quanh thấy ai, hôn nhẹ : “Đi nhanh , lát nữa thành phố cũng nhớ cẩn thận một chút, mới cầm tiền lớn như thế.”
Cô nhỏ giọng dặn dò, xong lập tức dắt hai đứa nhỏ trong đại đội.
Vương Thanh Hòa sờ mặt, ngây ngô mới núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-199.html.]
Trong đại đội, văn phòng của hiệp hội phụ nữ, chỉ một Trần Kim Hoa đang bận rộn gì đó, Bạch Tú Tú chút kinh ngạc: “Thím Kim Hoa, hôm nay Miêu Miêu và chị Tiểu Tuệ ở đây ?”
“Đừng nữa, lúc nãy bên phía thôn Trung Hà bán con, bao nhiêu tuổi mà còn chơi cái trò con dâu nuôi từ bé nữa chứ? Không là đang kiếm chuyện phiền phức ? Hai bọn họ qua đó .” Trần Kim Hoa nghĩ đến chuyện cũng cảm thấy xui xẻo, là con gái thì con của bọn họ ?
Thật sự bọn họ đang suy nghĩ cái gì nữa.
Bà hai đứa con của Bạch Tú Tú, đứa nào cũng đều khỏe mạnh kháu khỉnh, Trần Kim Hoa cảm thấy thích : “Nhìn xem Minh Minh và Nguyệt Nguyệt nhà chúng xem, nuôi dưỡng cỡ nào chứ? Nếu như ai cũng thể giống cháu và chồng cháu thì , cho dù là con trai con gái thì đều yêu thương như . , Vương lão nhị hai đứa con gái, thím bao giờ gặp qua nhỉ?”
Trần Kim Hoa nhớ đến đứa con thứ hai nhà Vương cũng hai đứa con, tuổi cũng trạc tuổi con của Tú Tú.
Đừng là Trần Kim Hoa, ngoại trừ bàn cơm , những lúc khác cơ bản Bạch Tú Tú cũng thấy hai đứa nhỏ đó.
Hơn nữa mỗi khi ở bàn cơm, hơn phân nửa lượng cơm của hai đứa nhỏ đều Vương Thanh Phú ăn, là việc nhiều.
Bạch Tú Tú đương nhiên sẽ giấu diếm mấy chuyện giúp Vương Thanh Phú, kể cho Trần Kim Hoa .
Trần Kim Hoa thế, tức giận mắng c.h.ử.i: “Nhà bọn họ cũng chẳng mấy lành gì, thím thấy cháu và chồng cháu nên dọn ở riêng sớm thì hơn. Cháu cứ yên tâm, trong thôn chúng ai mà chồng cháu việc nhiều chứ? Nếu như tách ở riêng, thím chắc chắn sẽ yên bọn họ ăn h.i.ế.p cháu.”
“Cảm ơn thím Kim Hoa, cháu cũng đang ý .”
Bạch Tú Tú đồng ý ngay lập tức, chuyện dọn ở riêng mấy Trần Kim Hoa giúp đỡ, cô đòi tiền cũng sẽ thuận lợi hơn.
Không đào rỗng cả gia đình bọn họ thì cô sẽ cam lòng.
Vương Thanh Hòa núi vòng gặp mặt với chú tư Ngô, đó huyện thành, đến bưu điện gửi kiện hàng đó ngoài.
Mới khỏi bưu điện gặp Tiểu Trương đang về phía .
Vừa thấy Vương Thanh Hòa, Tiểu Trương vội vàng vẫy tay, đó chỉ con hẻm nhỏ .
Vương Thanh Hòa theo qua đó.
“Anh Vương, chuyện quan trọng với nè!”