“Lão Vương , ông ngoài tiếng nào hết , ông câm ?” Dương Thành Công thấy ông tiếng nào cũng sốt ruột.
Đã khỏi căn nhà đó , vẫn chịu hé răng ?
“ ông hại t.h.ả.m luôn đó! Ông đừng chuyện với nữa, còn chuyện .” Vương Thủ Thành thấy ông chút nào, ông già đúng là hại ông thê t.h.ả.m .
Ông chạy về thôn .
Bên , bọn họ mới rời .
Trong sân, Trương Phán Hòa ở ven đường, chằm chằm theo bóng dáng dần xa của bọn họ, đó mới phòng.
“Sao ? Ông già cái gì?” Trương Phán Hòa lão Chu và lão Ngưu.
Hai lộn ruột: “Đó là một ông già ngu, hai em cái gì ông cũng tin, thể , ngày hôm qua Trương bảo chúng học thuộc mấy câu thoại , hôm nay đều dùng đến, đến cả việc ông già sẽ cái gì cũng chẳng sai chút nào. Lợi hại thật đó.”
“Cái cũng là lợi hại, là bạn của lợi hại mới đúng. Được , nếu chuyện thành công, mấy cũng sẽ thiếu chỗ . mà chúng đúng như những gì thương lượng đó, các lấy tiền , cố gắng đừng ở trong huyện nữa.” Trương Phán Hòa dặn dò hai .
“Yên tâm , hai chúng chỉ là đến đây thăm , trùng hợp gặp chuyện thôi. Anh của xem hai chúng là em, chúng cũng nhận trai, sẽ mang đến phiền phức cho !” Lão Ngưu nhắc đến trai của Trương Phán Hòa, trong giọng tràn ngập tôn trọng.
Đó là một lợi hại.
“Được , ngoài .” Trương Phán Hòa khỏi phòng, đến một căn nhà khác trong sân. Mấy căn nhà trong sân đều là của và trai .
mà mặt ngoài thì đều khác ở, để tránh cho phát hiện.
Mọi đều nguồn thu nhập khác gì , cả gia đình bọn họ nhiều nhà như thế, là đang tìm c.h.ế.t ?
Cho nên trong mấy căn nhà đều là cho những bà con họ hàng đáng tin ở, giấy cam đoan từ , sớm muộn gì cũng sẽ trả cho bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-179.html.]
Trong một căn phòng khác, Vương Thanh Hòa tạm thời sắp xếp ở nơi .
Vương Thanh Hòa thấy Trương Phán Hòa đến đây, biểu cảm của , lập tức ngay chuyện chắc là sắp thành công .
“Anh Vương, chuyện . Chắc là ông dám đưa tiền, nếu ông dám, chúng nghĩ cách khác. mà Vương , lợi hại thật đó, bọn họ cái gì đều thể sử dụng hết, hề sai lệch chút nào.”
Trương Phán Hòa lộ vẻ mặt sùng bái thuật chuyện lúc nãy cho Vương Thanh Hòa .
“ chỉ là thông qua ngày tháng năm sinh của và mùa, còn nơi bọn họ chạy nạn và phận đại khái mà vợ suy đoán để mò thôi, ông nhát gan thật đó.” Thật trong lòng Vương Thanh Hòa hề tò mò gì về cha ruột của .
Chỉ cần cuộc sống của và Tú Tú hạnh phúc thì còn gì hơn nữa.
“Anh Vương, chờ chừng thật sự sẽ đến tìm đó. Đến lúc đó, chắc là sẽ ăn sung mặc sướng ngay. Mọi đều là khổ tận cam lai, cũng nên đến lượt hưởng ngày lành !” Trương Phán Hòa bội phục Vương Thanh Hòa sát đất.
Tên của và Vương giống , nhưng Vương lợi hại hơn nhiều.
“Tiểu Trương, chuyện hôm nay phiền nhiều , chuyện buôn bán ở chợ đen của và trai lớn như thế , còn chuẩn thu nhỏ ?” Vương Thanh Hòa cứ cảm giác chợ đen cũng là phương pháp lâu dài.
Hơn nữa bọn họ quá lộ liễu.
Không đến đối thủ một mất một còn ở chợ đen của bọn họ, chỉ đến mấy chuyện phong thanh càng lúc càng gay gắt , còn chợ đen càng ngày càng điên cuồng, bọn họ đều nên từ giã sự nghiệp khi đang đỉnh vinh quang.
Trong lòng Trương Phán Hòa chút căng thẳng: “Anh Vương, cảm thấy cứ tiếp tục như thế mãi là ?”
Vương Thanh Hòa gật đầu : “Ừ, nếu tin thì nên dừng tay , đừng quá lộ liễu.”
“Chuyện … sẽ thương lượng với trai.”
Nhà ga trong huyện, Vương Thủ Thành đang sốt ruột chờ xe.