“Chuyện , thể kiếm nhiều tiền như thế chứ? Còn đòi ngay trong đêm nay nữa, mấy cứ g.i.ế.c c.h.ế.t luôn cho .” Vương Thủ Thành nhắc đến chuyện đưa tiền là trực tiếp sống nữa.
Bốn nghìn đồng, bán ông thì cũng kiếm nhiều tiền như thế.
“Hai em chúng cũng chuyện ác, cái mạng già của ông cái gì? Ông chẳng đáng tiền, chúng sẽ chỉ báo cáo lên cấp mà thôi, đến lúc đó như thế nào, tự nhiên sẽ khác xử lý.” Lão Ngưu thấy ông cứ chần chừ, cũng hốt hoảng.
Trong lòng Vương Thủ Thành vô cùng tuyệt vọng.
Hiện tại lấy tiền , tiền dành dụm cả đời của ông và bà già coi như tong! Hơn nữa lẽ cả đời cũng sẽ còn kiếm nhiều như thế nữa, tiền … còn tiền mà hai bảo bọn họ ôm Vương Thanh Hòa đưa cho bọn họ.
Còn mấy năm nay thằng cả săn, ít nhiều gì cũng dành dụm một chút.
Nếu thật sự để hai bọn họ kiếm tiền, lẽ kiếm hai đời mới nhỉ?
Còn cả gia đình ăn uống nữa!
Nếu như kiếm tiền theo cách bình thường thì thể nào dành dụm tiền.
Ruột gan của Vương Thủ Thành cồn cào khó chịu.
“Đừng mà, chỉ là một thành thật, mấy thể như thế. Nếu thì gì hai cũng bớt một chút ? Có lẽ nhà gom góp một chút cũng gom đủ.” Vương Thủ Thành âm thầm tính toán trong lòng, nhất thể dùng năm trăm đồng để giải quyết chuyện .
“Lão Chu, ông bớt một chút kìa?” Người đàn ông cao to họ Ngưu thoáng qua bên cạnh.
Lão Chu xong cũng mỉm theo: “Bớt chút đó hả? Vậy thì còn đủ tiền xe của hai chúng nữa kìa, đừng nhảm, chúng sẽ bớt một xu. Nếu ông dứt khoát đưa tiền thì hai em chúng sẽ tha cho ông.”
“Sao thể tin tưởng hai chứ? Nếu như hai lấy tiền mà còn vu oan nữa thì ?” Trong lòng Vương Thủ Thành ước gì thể cho hai biến mất khỏi cõi đời ngay lập tức.
ông đ.á.n.h thì đ.á.n.h , thậm chí đến cả việc bọn họ là ai cũng .
Hơn nữa, lỡ như bọn họ thật sự lấy tiền mà vẫn còn lớn chuyện thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-178.html.]
Vương Thủ Thành chằm chằm hai , lão Ngưu gian vài tiếng: “Vậy ông chỉ thể tự trách xui xẻo. Ông đưa tiền cho chúng nhanh nhẹn một chút, hai em chúng cũng loại thích vu oan cho khác. Nếu ông đưa tiền, chúng chắc chắn sẽ vu oan ông. Ông như thế nào thì đều tự xem chính ông. Bây giờ ông thể đó, mau về lấy tiền , chúng sẽ ở đây chờ ông đến khi mặt trời xuống núi.”
Anh xong, lão Chu xách ông lên như xách một con gà con, đuổi ông ngoài.
“Anh Chu, các hỏi thế nào ? Có giúp ích gì ?” Trương Phán Hòa bọn họ khỏi phòng, chủ động đến đỡ Vương Thủ Thành.
“Ha ha, hỏi , để bọn họ về .” Nói xong, lão Chu lập tức về phòng.
Nghe là , Trương Phán Hòa chuyện chắc là khá thuận lợi.
Xem hôm nay sẽ tin tức thôi.
“Lão Vương, thế nào? Bọn họ cho ông cái gì ?” Dương Thành Công thấy ông bạn già , lập tức hỏi thăm.
Vừa đến cái , Vương Thủ Thành nhào lên liều mạng với ông , ánh mắt u oán cho cũng cảm thấy sợ hãi.
“Ánh mắt của ông là ý gì thế hả?” Dương Thành Công sửng sốt.
Vương Thủ Thành một chữ ngoài, đều là tại lão Dương, nếu ông nhắc đến cái chuyện khốn nạn , ông chịu tội chứ? Hai rõ ràng là đang tìm để tống tiền.
Bên đúng là đang tìm con, nhưng mà hai hề để tâm đến chuyện tìm đứa nhỏ .
Mà là mượn chuyện để tìm xem ai từng qua nơi đó, ai từng qua, trong nhà con trai, tuổi tác thích hợp thì sẽ vu oan cho đó.
Đây là vô !
Đáng giận nhất chính là, ông thật sự bọn họ ăn vạ.
là xui xẻo c.h.ế.t .