Vương Thanh Kỳ đến chợ đen, tim đập thình thịch: “Cái … Không lắm thì ? Hay là chúng thương lượng ? Nếu như đến chợ đen buôn bán, phát hiện là tiêu đời đó. Vợ , cuộc sống nhà chúng đang êm , chúng đừng mấy chuyện ?”
“Cái gì mà êm chứ? Anh thể tiền đồ một chút ? Cho dù chúng dọn trong thành phố thì cũng nhà, đến lúc đó cần mua nhà ? Cha thì bao nhiêu tiền chứ, bọn họ sẽ mua nhà cho chúng ? Em thì chị dâu của em nhiều gia đình cả ba thế hệ cùng chen chúc trong một căn nhà nhỏ. Cho dù thế nào thì cũng nên suy nghĩ cho tương lai của chúng chứ. Dù chuyện em nhất định , em chịu khổ cả đời.”
Chu Kiều Kiều thấy dáng vẻ tiền đồ của Vương Thanh Kỳ là nổi giận, chuyện của Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa cô bắt đầu đắm chìm trong bất an.
Cho dù thế nào, tuyệt đối thể kém hơn bọn họ .
Chu Kiều Kiều nghĩ, dịu dàng thương lượng với Vương Thanh Kỳ: “Em lo lắng cái gì, cứ yên tâm , em may mắn như thế, chúng sẽ xảy chuyện gì hết. Chờ sẽ ai sống sung sướng bằng chúng . Em sinh cho mấy đứa con trai, cả nhà chúng …”
Nhắc đến con trai, Chu Kiều Kiều cũng khá xinh , Vương Thanh Kỳ lập tức rơi tay giặc, còn gì mà đồng ý chứ?
Sáng sớm hôm .
Trên bàn cơm.
Cả gia đình bốn nhà Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú cùng ăn sạch sẽ canh trứng nấu từ hai quả trứng gà , mùi thơm bay đến đồ ăn trong miệng của bọn họ cũng trở nên vô vị.
Đến cả Vương lão tam và Vương lão tứ cũng nhịn nuốt nước miếng.
Tuy rằng hôm qua ăn thịt, nhưng mà đó là chuyện của ngày hôm qua.
Sau mỗi ngày nhà cả đều sẽ hai quả trứng gà ăn, chỉ cần nghĩ đến chuyện , bọn họ cảm thấy khó chịu.
Mắt Triệu Quế Phân giống như phun lửa, nhưng mà nghĩ đến lời chồng dặn dò, chỉ thể nhịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-174.html.]
Ông già , dạo gần đây đừng chọc hai vợ chồng nhà thằng cả.
“Hôm nay cha và chú Dương của mấy đứa trong thành, trưa nay mấy đứa cần chừa cơm cho cha. Cha thấy chuyện xây dựng nhà cửa trong nhà cũng sắp xong , mấy ngày nay mấy đứa việc chăm chỉ một chút, cả gia đình chúng cũng thể cùng lên núi sớm hơn. Bà già, bà dẫn theo thằng hai, thằng năm và vợ thằng năm đến nhà của bọn nó cũng nhớ cẩn thận một chút. Tranh thủ giải quyết chuyện đó trong ngày hôm nay luôn . Nhà chúng thể tiếp tục tặng quà cho bọn họ nữa, tặng bao nhiêu đồ chứ?”
Ăn sáng xong, Vương Thủ Thành lập tức lên kế hoạch cho cả gia đình.
Chu Kiều Kiều ở nhà, cũng cần lên núi.
Triệu Thúy Hoa cô ở nhà, trong lòng lập tức vui vẻ. Vừa lúc hôm nay cô ở nhà thịt khô cho chị cả thím tư luôn.
“Được , cha đây.” Vương Thủ Thành vội vàng sốt ruột rời .
Nghĩ đến chuyện quan trọng hôm nay , ông cảm thấy chút khó thở.
“Thằng cả, hôm nay núi, con cũng cố gắng một chút. Đã bao nhiêu ngày , gì con cũng săn bắt một ít con mồi nhỏ về chứ?” Triệu Quế Phân con trai cả, chỉ cần nghĩ đến canh trứng là bà khó chịu.
Vương Thanh Hòa vẫn gật đầu như bình thường, giống như đồng ý, nhưng mà chắc chắn sẽ chuyện mà bà dặn dò.
Ăn sáng xong, Bạch Tú Tú cầm phiếu gạo và phiếu thịt cho : “Hôm nay thành phố nhớ mua đồ ăn ngon ăn đó, đừng chờ .”
Vương Thanh Hòa cầm lấy phiếu mà vợ đưa cho , trong lòng vô cùng vui vẻ.
Tú Tú đang đau lòng !