Vương Thủ Thành gần như là nhảy cẫng lên, giống như là ghế cây đinh đ.â.m trúng ông , nhảy lên thật cao.
Ông vài bước xông ngoài, khác hẳn với dáng vẻ chậm rãi thường ngày. Biểu cảm mặt còn đáng sợ hơn cả quỷ.
Vương Thanh Kỳ sợ đến mức rơi miếng dưa muối đang cầm tay: “Có chuyện gì thế?”
“Mẹ, cha … Vậy?” Vương Thanh Kỳ mới hỏi một nửa, âm cuối suýt chút nữa nuốt ngược . Biểu cảm mặt Triệu Quế Phân cũng chẳng hơn Vương Thủ Thành bao nhiêu, thậm chí đôi tay đang cầm đũa của bà cũng đang phát run.
Triệu Quế Phân cũng yên, vội vàng buông đũa xuống.
Thấy ánh mắt tò mò của hai đứa con trai và hai đứa con dâu, bà gắp đồ ăn bàn lên : “Có chuyện gì chứ? Chắc là hỏi chuyện gì thôi. Lúc với cha con từng gặp nhiều chuyện lớn, lúc vì sống , từng qua ít nơi. Mẹ tiếng hình như là chú Dương của mấy đứa, cha của con và ông là em thiết với từ lâu, ông đây chắc chắn là tâm sự với cha của con. Mấy đứa mang theo đồ ăn về phòng thằng năm ăn . Vợ thằng năm, con phòng bếp ít đồ , xào bốn quả trứng, lấy ít thịt trong phần của cha xào với cải trắng .” Triệu Quế Phân cực kỳ hoảng sợ, ngược bình tĩnh.
Loại chuyện càng ít thì càng .
“Mẹ, đột nhiên hào phóng như thế? Có là chuyện gì giấu bọn con ?” Lão nhị Vương Thanh Phú cũng đầu óc hơn Vương Thanh Kỳ nhiều.
Bên ngoài mới la lên tìm con, phản ứng lớn như thế gì?
“Có chuyện gì mà giấu mấy đứa chứ? Có nào mà chú Dương đến đây ăn nhậu với cha con ? Mau nhanh , đừng ở đây chướng mắt. Nếu vì hai thằng ranh con, hôm nay nhà chúng ăn thịt .”
Triệu Quế Phân thoáng qua con thứ hai, vô cùng sốt ruột.
Vương Thanh Phú cũng tiện cái gì, cha sẽ , cho dù tò mò hơn nữa cũng chẳng tác dụng gì.
Vẫn cứ nắm c.h.ặ.t lấy chỗ hiện tại thôi.
Vương Thanh Kỳ cũng , nhưng mà hai mắng, cũng lên mắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-170.html.]
Chu Kiều Kiều thấy chồng và hai đều dám chuyện nữa, chút đáng tiếc. Nếu thể rõ ràng chuyện , chừng thể bắt chẹt cha chồng.
Mấy ngoài, lúc gặp Vương Thủ Thành dẫn theo một cũng gần bằng tuổi ông đến.
Đó là chú Dương ?
Ông là họ của đại đội trưởng, tay nghề thợ mộc, việc gì còn thể lén gia cụ cho khác, ở trong đội cũng cần việc nặng, chỉ một ít việc thợ mộc.
Kiếm nhiều công điểm, ít việc.
Hai Vương Thanh Phú và Vương Thanh Kỳ đều chào hỏi với ông : “Chào chú Dương.”
Dương Thành Công hai đứa con trai của Vương Thủ Thành, trong lòng vô cùng hâm mộ. Trong nhà ông sáu đứa con gái, chỉ một đứa con trai, cơ thể của con trai còn khỏe.
Vương Thủ Thành đến năm đứa con trai, nhất là thằng con trai cả, cực kỳ khỏe mạnh.
Nghĩ đến đây, Dương Thành Công cũng gật đầu đồng ý: “Ừ, chào hai đứa, thấy hai đứa sức sống khỏe mạnh như thế là chú cũng cảm thấy khỏe.”
“Được , hai đứa việc của , đừng ảnh hưởng đến cha và chú Dương của mấy đứa trò chuyện.” Vương Thủ Thành thoáng qua hai đứa con trai, hiện tại ông tâm trạng tâng bốc con trai, phúc gì chứ.
Hiện tại ông sợ sắp c.h.ế.t đây nè.
Vương Thủ Thành nhà, mấy Vương Thanh Phú phòng phía đông.
Trong lòng Vương Thanh Kỳ chút cam lòng : “Anh hai, coi cha với chú Dương cái gì thế? Em cảm thấy cha cũng loại thích giúp đỡ khác. Lúc nãy còn cái gì mà tìm con, cha cũng từng qua nơi đó. Nhà ai mất con chứ? Anh hai…”