Vương Nhất Thành:"Có gì , xe đen thì cũng tính là đặc sắc gì. Thôi, cãi cọ với nữa, cháu đây. Tối nay con gái cháu về nhà, cháu còn mua chút đồ ăn."
Lý Mục:"À đúng , con gái hôm nay cũng về nhà."
Hôm nay mà là thứ Bảy , ông bận đến mức quên mất.
"À đúng , Vương Mỹ Bảo nhà thi cuối kỳ thế nào? Trong lòng nắm chắc sẽ thi ?"
Vương Nhất Thành lý lẽ hùng hồn:"Người ba như đây còn tệ, con gái di truyền sự thông minh của thì cũng thể nào thi kém ."
Một đám đồng chí lão làng đồng loạt xoa thái dương, chỉ cảm thấy đau cả sọ não.
Người đúng là... hừ!
Vương Nhất Thành:"Thật đấy ạ, di truyền là quan trọng."
"Cái chắc , hai vợ chồng nhà hàng xóm cạnh nhà đều là học sinh xuất sắc năm xưa, thế mà đứa con nhà họ nghiệp cấp hai xong là học nổi nữa."
Vương Nhất Thành:"Chú cũng cho phép một hai trường hợp đặc biệt chứ?"
"Cậu a."
Vương Nhất Thành mỉm , xua tay :"Cháu đây, hẹn gặp nhé!"
Vương Nhất Thành đạp xe chạy một mạch, những khác cảm thán:"Thằng nhóc quanh năm suốt tháng chẳng chuyện gì sầu não cả."
"Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái mà, dạo mới tái hôn."
"Thảo nào."
Vương Nhất Thành mặc kệ bọn họ gì, tự đạp xe về. Anh định mua chút móng giò luộc. Không là do chính sách ngày càng nới lỏng là gan của ngày càng lớn, bây giờ phố một lén lút bán đồ .
Vương Nhất Thành mua mấy , khá nhiều thứ cần tem phiếu. Chỉ là giá cả cao hơn một chút so với dùng tem phiếu, nhưng đối với những dư dả tem phiếu thì phù hợp. Dù Vương Nhất Thành cũng cảm thấy hợp lý.
Anh hớn hở chạy tới quầy thịt luộc mà mấy hôm mới phát hiện . Đây là do một bà đại mạ dẫn theo con dâu lén lút , thể phát hiện đều là nhờ may mắn.
Vương Nhất Thành:"Chị gái, cho một cân, cho hai cân , cho hai cân thịt luộc, thêm cho hai cái móng giò luộc nữa."
"Được, đưa đây. Hôm nay gan lợn, lấy ?"
Vương Nhất Thành:"Lấy!"
Anh mua đồ là hào phóng.
Vương Nhất Thành động tác lưu loát, nhanh ch.óng cất đồ giỏ xe, hỏa tốc chuồn lẹ.
Anh đạp xe về nhà, mắt thấy rẽ qua một ngã tư nữa là đến nhà ,"két" một tiếng, chiếc xe dừng .
Mọi xem trùng hợp , là Cố Lẫm.
Cố Lẫm, Từ Tiểu Điệp, Vu Chiêu Đệ ba đang cùng , giống như đang đối đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-999.html.]
Vương Nhất Thành lập tức hỏa tốc tìm một góc tường, chuyên tâm xem kịch.
Ừm, bát quái thể xem.
Hơn nữa, xem nhiều một chút, chừng thêm tư liệu.
Vương Nhất Thành tìm một cái cớ đường hoàng cho sở thích hóng hớt của , đó bò góc tường xem náo nhiệt. Ba Vu Chiêu Đệ Vương Nhất Thành đang trộm. Cô hùng hổ trừng mắt Cố Lẫm, :"Cố Lẫm, dựa cái gì mà đến chất vấn . Sao hả? Anh mặt cho Từ Tiểu Điệp? Các thấy thú vị lắm ?"
Cố Lẫm hận đến tột cùng, :"Cô ức h.i.ế.p Tiểu Điệp nhà chính là đúng. Hơn nữa, cô dựa mà hươu vượn mặt Tiểu Điệp, cái gì gọi là tiền mà lấy ? Cô lời thấy táng tận lương tâm ?"
Vu Chiêu Đệ lạnh:"Anh dám tiền? Anh bán công việc, còn lừa hai cái hai trăm tệ. Muốn trừ phi đừng , , thể ? Nếu nể tình và Từ Tiểu Điệp học cùng một trường, căn bản sẽ cho cô . Bây giờ , Từ Tiểu Điệp cảm ơn thì thôi, còn bôi nhọ danh tiếng của , tát cô thì tát ai?"
Vu Chiêu Đệ cảm thấy Từ Tiểu Điệp đúng là phân biệt trái. Cô thừa nhận xuất phát điểm của cũng là giúp Từ Tiểu Điệp, mà là xem náo nhiệt, nhưng cô mà .
Cô lạnh:"Cô quá ngu xuẩn ."
Từ Tiểu Điệp lóc nỉ non:"Sao cô thể như , ."
"Hừ!"
Vu Chiêu Đệ thật sự chướng mắt Từ Tiểu Điệp . Trước đây ở trong thôn, còn thấy cô hồ đồ đến mức , nhưng bây giờ , đúng là càng ngày càng hồ đồ, thể để Cố Lẫm nắm trong lòng bàn tay như .
Cô :"Cố Lẫm ngay cả sống c.h.ế.t của con gái ruột cũng màng, cô còn tưởng thể cùng cô răng long đầu bạc ? Hắn chẳng qua là tìm nào hơn, mới bám lấy cô buông thôi. Cũng chỉ cô, chỉ một cô là đồ ngu xuẩn, mới nguyện ý tin tưởng . Một kẻ ngay cả con ruột của cũng thể bỏ mặc, cô còn trông mong chút chân tình nào ."
Cố Lẫm:"Cô đừng bậy, Hương Chức ở nhà vẫn đang sống , màng sống c.h.ế.t của con bé lúc nào?"
Vu Chiêu Đệ khẩy:"Anh lừa tiền, còn cảm thấy con bé thể yên ở nhà họ Cố ? Anh thật sự khiến buồn nôn."
Vu Chiêu Đệ bây giờ cũng tởm lợm Cố Lẫm đến tận cổ, đây thích bao nhiêu, bây giờ buồn nôn bấy nhiêu.
Đừng thấy cô là thông minh gì, cũng thường xuyên phạm hồ đồ, nhưng bản cô chính là lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ, vì cực kỳ chán ghét những bậc cha thiên vị. ngờ, đúng là núi cao còn núi cao hơn.
Tên chỉ một đứa con gái, mà còn quá đáng hơn cả loại cha thiên vị cả trai lẫn gái.
Vu Chiêu Đệ:"Phi! Đồ rác rưởi!"
Dường như cô Cố Lẫm thêm một cái cũng thấy buồn nôn, bỏ .
Cố Lẫm tức giận đến run rẩy:"Cô vu oan cho , cô thể vu oan cho như . Tiểu Điệp, em mà, em mà, loại đó, em đúng ?"
Từ Tiểu Điệp dùng sức gật đầu:"Em . Em là thế nào, khác đều hiểu lầm , em cũng sẽ như ."
Hai mặc kệ ánh mắt của khác, thâm tình ôm lấy .
Vương Nhất Thành:"..........................."
Thật sự là, màn kịch xem buồn nôn quá.
Vương Nhất Thành xem đủ , chịu nổi nữa, cảm thấy nếu còn xem tiếp thì tối nay nuốt trôi đống thịt luộc mất. Nhanh ch.óng rút lui.