Thực tế thì, .
"Vậy chiều nay gì?"
Vương Nhất Thành:"Chiều nay đến Trung tâm Nghệ thuật Truyền hình một chuyến, họ bảo cho chút ý kiến tham khảo."
Chu Kiến Thiết:"Vậy , thế thật sự tuyệt."
Vương Nhất Thành:" chỉ nhận một khoản tiền, thế mà họ còn liên tục tìm cố vấn, cũng lỗ lắm."
Anh chỉ bán một cái kịch bản thôi mà!
Vương Nhất Thành cảm thấy, chuyện thật sự vui sướng bằng việc xuất bản sách.
Cái đó mới đúng là việc gì cũng nhận tiền.
Vương Nhất Thành lầm bầm một câu, nhưng vẫn nhẫn nhục chịu khó đạp xe đạp qua đó. Con gái bây giờ ở nội trú, việc gì thì ngoài, nên cũng thể đạp xe. Chiếc xe đạp nhỏ màu hồng liền biến thành của Vương Nhất Thành. Anh suốt ngày đạp xe chạy tới chạy lui, thể gọi là một cảnh quan kỳ lạ của trường.
Một ông tướng to xác, ngại ngùng là gì.
Bọn họ , nếu Vương Nhất Thành , cũng sẽ cảm thấy bọn họ quá lên, chẳng qua chỉ là đạp xe thôi, cần ngạc nhiên thế ? bây giờ từ xuống trường, các khoa, hầu như ai cũng đến con Vương Nhất Thành .
Ừm, thanh niên xe hồng.
Vương Nhất Thành bao giờ để tâm đến ánh mắt của khác, dù vẫn cứ là chính .
Vương Nhất Thành đạp xe một mạch chạy tới, đến cửa gặp Lý Mục. Lý Mục:"Ây da đến , nhanh lên nhanh lên, chỉ đợi mỗi thôi."
Vương Nhất Thành ông kéo :"Hình như cũng quan trọng đến thế nhỉ?"
"Cậu là tác giả nguyên tác, đương nhiên là quan trọng ."
Vương Nhất Thành kéo thẳng lên lầu. Mục đích ban đầu của chỉ là kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà, thế là tự trói .
Vương Nhất Thành kéo cửa, mấy đều ngẩng đầu . Mấy vị đều là những đồng chí lão làng trong đơn vị, thấy Vương Nhất Thành thì khá khách sáo:"Tiểu Vương đến , chúng đang đợi đây, thi xong ?"
Vương Nhất Thành:"Thi xong ạ, thế nên cháu mới lập tức phóng xe bay qua đây ."
"Cậu cứ bừa."
Đừng thấy trung tâm chế tác của họ mới thành lập, mấy đồng chí lão làng đều là những việc trong ngành nhiều năm. Lần đầu tiên Vương Nhất Thành đến, quen thuộc với , còn lạnh nhạt. gì ông lão bà lão nào mà Vương Nhất Thành đối phó , tâng bốc vài câu là hớn hở.
Nguyên tắc của Vương Nhất Thành là, thể lười biếng thì lười biếng, nếu thể lười biếng mà việc, thì tạo một môi trường việc thoải mái. Suốt ngày kéo dài cái mặt như mặt lừa thì gì vui vẻ chứ? Cho nên sẵn sàng chủ động một chút, dù cũng đều là tiền bối lớn tuổi hơn , vài câu dễ cũng chẳng gì .
Mọi lẽ chỉ tiếp xúc vài , cớ để bầu khí trở nên lạnh nhạt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-998.html.]
Nguyên tắc của là, để bất kỳ một hội nhóm nào tẻ nhạt, cũng để bất kỳ một câu nào rơi xuống đất.
Không thì là do kém.
Quả nhiên, mấy vị tiền bối còn dễ dỗ hơn cả Điền Xảo Hoa. Đây , bây giờ thấy là ánh mắt tràn ngập ý , may mà kết hôn , nếu còn mấy bà chị lớn giới thiệu đối tượng cho nữa kìa. Vương Nhất Thành tìm một chỗ xuống, :"Các vị cao thủ đều ở đây, thực đợi cháu cũng chẳng , cháu kinh nghiệm bằng ? Cháu qua đây, thực chất vẫn là để học hỏi."
"Cậu đừng giả vờ nữa, khiêm tốn."
" đấy, nhanh lên, xem suy nghĩ của thế nào."
Vương Nhất Thành tỏ vẻ vô tội:"Mọi xem, đều hiểu lầm cháu ."
Thực tương đương với việc đến giúp đỡ, nhưng những dịch vụ "hậu mãi" cần thì vẫn .
"Cậu bớt nhảm , mau ."
Vương Nhất Thành:"Được , cháu cũng thử xem . cháu quả thực hiểu rõ ngành lắm, chỉ là bàn việc giấy, về mạch suy nghĩ của riêng cháu thôi, sai sót mong lượng thứ nhé. Nếu sai, cũng thể khích lệ cháu một chút."
Anh như , khiến đều bật .
"Cậu nhanh lên ."
Vương Nhất Thành:"Vâng, đầu tiên là bộ khung câu chuyện, cháu cảm thấy..."
Vương Nhất Thành mạch suy nghĩ riêng của . Mặc dù hiểu gì về phim truyền hình, nhưng cũng từng xem kịch, càng từng xem phim điện ảnh a. Đại khái vẫn thể một hai ba điểm. Vương Nhất Thành nghiêm túc hẳn lên, cũng chăm chú. Lý Mục với tư cách là phụ trách, liên tục gật đầu.
Mặc dù Vương Nhất Thành đúng là kẻ ngoại đạo, nhưng thể trúng trọng tâm. Tuy cũng chỗ xa rời thực tế, nhưng khi chỉ thì điều chỉnh nhanh. Mọi thảo luận khí thế ngất trời.
Sự khí thế kéo dài đến tận lúc tan buổi chiều. Tuy nhiên, mạch suy nghĩ tổng thể của cũng rõ.
Lý Mục cũng bận tâm việc Vương Nhất Thành là nhân viên chính thức, :"Trung tâm chúng phim, thì bộ phim mở màn thể kém . Mặc dù bộ là chế tác lớn gì, nhưng cảm thấy nếu thì vẻ triển vọng. Câu chuyện của Tiểu Vương thú vị như , chúng thể sửa đến mức nát bét . Khoảng thời gian , chắc chắn sẽ còn tìm qua giúp cố vấn, đừng chê phiền phức nhé."
Vương Nhất Thành:"Sao thể chứ ạ, cháu từng tiếp xúc với những thứ , xem trò chuyện cũng thấy thú vị."
Hai bên vài câu tâng bốc lẫn , Vương Nhất Thành lúc mới xuống lầu. Vừa đúng lúc đến giờ tan , cùng ngoài. Lý Mục:"Cái xe của cũng cay mắt quá , thể đổi cái khác ?"
Vương Nhất Thành:"Đổi gì chứ? Cái của cháu mà. Chú xem, cho dù rõ cháu, nhưng thấy chiếc xe là ngay là cháu, chẳng ? Cái gọi là gì? Đặc sắc cá nhân."
Mọi :"..."
Lý Mục:"Đặc sắc của chính là chiếc xe màu hồng?"