Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 990

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:28:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời thật sự quá mắt.

Một đàn ông như , gần bốn mươi tuổi ai thèm ngó tới. Vương Nhất Thành sắp kết hôn thứ tư.

Dựa chứ!

Anh hu hu càng đáng thương hơn.

Anh chính là hùng sa cơ thất thế!

Hu hu hu.

Trì Phán Nhi đến cửa sổ thấy tiếng của , nhạo một tiếng.

nhanh, bắt đầu lo lắng.

Rốt cuộc cô thế nào mới thể trở về thành phố?

Cô thi đại học đỗ, vốn định trộm giấy báo nhập học của Lâm Cẩm, nhưng Trần Văn Lệ bắt , Trần Văn Lệ và Lâm Cẩm đ.á.n.h cho cô một trận. Trần Văn Lệ nhận mười đồng tiền cảm ơn của Lâm Cẩm. Cô khám bệnh hết mười đồng, chồng đ.á.n.h cho một trận.

Bây giờ cô như ma ám, chỉ rời khỏi cái làng quê .

Đừng thấy cô mấy đứa con trai, nhưng quan trọng, một chút cũng quan trọng, cô về thành phố, dù em trai cô cũng sẽ nuôi cô.

về thành phố.

thi đại học đỗ, về thành phố chỉ tiêu.

Cô cũng .

Cô vốn trộm một tờ giấy giới thiệu, dùng nó để gì, một tờ giấy giới thiệu chỉ thể dùng tạm thời, thể đạt hiệu quả lâu dài. cô còn nghĩ , nhưng cũng mất .

Làm bây giờ, bây giờ.

Cô ghen tị với tất cả những thể trở về thành phố, ghen tị với tất cả những thi đỗ đại học.

Tại cho cô cơ hội mạo danh thế chứ?

Rõ ràng, rõ ràng cô cũng là thành phố mà.

về thành phố đến phát điên .

Nhìn Ngô a bà c.h.ử.i bới, cô do dự một chút, mím môi: Cố Lẫm thể manh lưu nhi, cô cũng thể! Hay là, cô cũng bỏ trốn!

Lúc , lúc quyến rũ Vương Nhất Thành chứ!

Nếu quyến rũ Vương Nhất Thành, bây giờ sớm về thành phố , hối hận quá!

Lúc , cô cũng thua kém Đường Khả Hân!

Trì Phán Nhi tự cảm thấy , Vương Nhất Thành ở Thủ đô xa xôi: “Hắt xì~ Ai đang nhắc đến , đừng mắng .”

Anh xoa xoa mũi, trong lòng suy nghĩ xem ở quê ai sẽ đến!

Anh nhớ già của , hầy, đừng nữa, lâu thấy tiếng bà lão oang oang mắng , thấy nhớ nhung!

Quả nhiên là ruột!

Điền Xảo Hoa và Vương Nhất Hồng cùng đến Thủ đô, lúc thời tiết trở lạnh.

Hai khoác áo bông dày, chuẩn xuống xe, bọn họ đều là đầu tiên xa, vì là giường nên cũng quá khó chịu. Lần đầu ngoài, bọn họ cũng thấy mới lạ, dọc đường xem náo nhiệt cảm thấy thời gian trôi qua cũng nhanh.

xuống xe lửa, hai đều luống cuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-990.html.]

Đừng thấy ngày thường ồn ào bộp chộp, nhưng đến nơi đất khách quê thế , thể căng thẳng? Điền Xảo Hoa lầm bầm:"Cái thằng ranh con nhà mày còn tới!"

Điền Xảo Hoa lải nhải.

"Bà nội!" Vừa dứt lời, liền thấy một cô bé như quả pháo nhỏ lao tới, nhào thẳng Điền Xảo Hoa, ôm chầm lấy bà:"Cháu nhớ bà c.h.ế.t ."

Điền Xảo Hoa:"!"

Bà suýt nhào đến lảo đảo.

"Bảo Nha?"

Bảo Nha híp mắt:"Bà nhớ cháu ?"

Điền Xảo Hoa:"Mấy ở nhà, thật sự quá thanh tĩnh, nhớ nhung cái gì."

Bà lão đúng là khẩu thị tâm phi.

Bảo Nha mới tin , hì hì một tiếng, ôm lấy cô, giọng lanh lảnh:"Cô ơi, cháu cũng nhớ cô."

Bảo Nha hề dối, từ rời quê đến nay trọn nửa năm , nán thêm chút nữa là tròn một năm. Sao cô bé thể nhớ những chứ.

Bảo Nha:"Đi thôi, cháu đón về."

Điền Xảo Hoa:"Ba cháu ? Cái thằng ranh con thấy tăm ? Bà lão đến mà nó cũng coi ? Cho nó giỏi."

Bảo Nha đỡ cho ba :"Ba cháu vốn xin nghỉ để đến đón , nhưng tạm thời kéo , ? Ba cháu chẳng xuất bản một cuốn tiểu thuyết ? Trung tâm chế tác gì đó chuyển thể, hôm nay mở họp, nhất quyết kéo ba cháu qua đó."

Điền Xảo Hoa , vội hỏi:"Cái cháu , là phim truyền hình ?"

Bảo Nha:" ạ."

Điền Xảo Hoa xem bao giờ, nhưng bà , chẳng cũng giống như điện ảnh ?

Bà lão cũng tự hào hẳn lên, con trai bà chính là lợi hại.

Mọi cùng khỏi ga, Bảo Nha gọi một chiếc xe ba gác, bình bịch chạy về nhà.

Vì là đầu tiên đến. Điền Xảo Hoa thật sự cảm thấy chỗ nào cũng mới mẻ, nhưng bà vẫn hỏi:"Ba cháu tìm thế nào ?"

Bảo Nha:"Bọn họ học cùng một khoa."

Điền Xảo Hoa:"Là cái thư sớm nhất ..."

Bảo Nha:"Không , đó , bọn họ là cùng kiếm tiền, đó..."

Bảo Nha kể tóm tắt tình hình khi bọn họ đến Thủ đô, hỏi thăm ở quê, các chị em thế nào, cô bé nhớ Thiệu Dũng .

Điền Xảo Hoa:"Đều , từng đứa đều , cháu cứ yên tâm . Trong nhà dạo cũng chuyện gì, nhưng trong thôn thì náo nhiệt ít. Cái ngày chúng , nhà họ Hà tìm Trì Phán Nhi khắp thôn, là Trì Phán Nhi bỏ trốn ..."

Bảo Nha:"Oa ồ."

Điền Xảo Hoa:"Cũng nhà bọn họ tìm , cái cô Trì Phán Nhi đúng là nhẫn tâm, thi đỗ đại học, liền tự lén lút bỏ trốn, nhà ông mấy đứa con trai cơ mà, luôn khoác lác con trai nhiều thì thế nào, bây giờ thì mặc kệ con trai . Cháu xem đều là qua bình thường kết hôn, cô còn phá hỏng hôn sự của Hà Tam Trụ Nhi mới ở bên Hà Tam Trụ Nhi, sống cho t.ử tế. Cho dù là sống nổi nữa, thì ly hôn , đằng còn lén lút bỏ trốn, cái thể thống gì."

Điền Xảo Hoa nhắc đến những chuyện ở quê, khỏi :"Nhà họ Cố cũng ầm ĩ hình thù gì, suốt ngày đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán. Nhà họ Giả cũng gần như ngày nào cũng đến gây sự, Cố Lẫm lừa của hai trăm tệ, thể đến ? Người nhà họ Cố đều quan tâm, nhưng nhà họ Giả thì bám riết buông."

Chuyện náo nhiệt trong thôn bọn họ, chung vẫn ít.

Bảo Nha:"Cố Lẫm cháu , hai tháng , ba cháu gặp , gặp Từ Tiểu Điệp, chắc là đang ở cùng Từ Tiểu Điệp."

 

 

Loading...