Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 873

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:21:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngờ, mấy đứa trẻ nhà đó đều ôn tập ở đây.

Ông phá đám cũng , đành u ám thở dài, với Ngô a bà:"Bọn chúng mà thi thì , như sẽ thể đè đầu cưỡi cổ nhà nữa."

Bản ông sẽ tự tay chuyện , nhưng thể xúi giục Ngô a bà mà.

Bà lão ngu ngốc thích hợp để xông pha chiến trận.

"Bọn chúng thi đại học, nếu đỗ thì thôi, nếu đỗ , chẳng sẽ đè bẹp nhà ? Chúng ganh đua bao nhiêu năm nay, là sắp thua . Nếu xảy t.a.i n.ạ.n gì đó thi thì mấy."

Ngô a bà thế mà ẩn ý xúi giục rõ rành rành , thuận miệng :" thấy ông cứ lo bò trắng răng, chuyện nhà còn lo xong, ông nghĩ chuyện nhà hàng xóm. Nhà họ cũng phát tiền cho nhà . Ông quan tâm mấy thứ đó gì? thấy Điền Xảo Hoa cũng dám nổ thẳng thừng, chắc là trong lòng cũng nắm chắc, ông đừng thấy bình thường bà khoác lác, tin bọn chúng nhất định sẽ thi đỗ , ông rảnh rỗi thì lo chuyện nhà . Ông thấy ? Mấy đứa con dâu đều đang đòi riêng kìa, thật sự tức c.h.ế.t mất, vợ thằng cả với vợ thằng hai là đủ lông đủ cánh !"

"Hàng xóm..."

"Ông đừng hở là hàng xóm với chả hàng xóm, ông , ông để ý Điền Xảo Hoa ? Nếu suốt ngày cứ nhắc hàng xóm mãi thế? Chuyện nhà đến lượt ông lo lắng từ bao giờ?"

Nghe xong lời , Cố lão đầu suýt nữa thì nghẹn thở, :"Bà hươu vượn cái gì đấy, mà thèm để ý Điền Xảo Hoa ? Trông ma chê quỷ hờn!"

Ngô a bà lạnh:"He he, là ông để ý Hà đại mụ chứ gì? Bà trông cũng đấy? Ông giỏi lắm, ngay là ông một lòng một với mà, ..."

Ngô a bà gào thét điên cuồng, Cố lão đầu:"Được . Bà đủ đấy!"

Ông phiền c.h.ế.t , dậy:" ngoài dạo!"

"Ông , ông đừng hòng tìm Hà đại mụ!"

Hai lao cào cấu .

Cả hai đều phát hiện , Hương Chức xổm ở góc tường thấy bộ. Cô bé mím môi, dậy về phòng, thấy cha đang giữ một khuôn mặt lạnh lùng, toát lên vẻ độc ác. Cô bé suy nghĩ một chút, lặng lẽ khỏi cửa, thẳng đến nhà họ Từ, xổm ở góc tường, cuối cùng cũng chặn Từ kế toán.

"Xùy xùy!"

Từ kế toán:"?"

Cái quái gì thế?

Ông đầu , thấy Hương Chức đang trốn ở góc tường, con bé đen đến mức sắp hòa một với màu trời .

Hôm nay trời râm, cô bé đó rõ lắm, cái gì mà phơi nắng đen thui thế .

Ông bước tới:"Hương Chức, cháu gì ở đây thế? Hôm nay trời râm sắp mưa , cháu mau về nhà sớm ."

Hương Chức:"Năm hào, cháu bán cho ông một tin tức."

Từ kế toán:"..................?"

Cái gì đây?

Hương Chức:"Ông tuyệt đối chịu thiệt , đáng đồng tiền bát gạo đấy."

Từ kế toán Hương Chức, do dự một chút, nhưng ngẫm con bé tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng coi như là đứa trẻ hiểu chuyện trong thôn. Đừng thấy năm nào cô bé cũng phát điên một vì chuyện học, nhưng trong thôn vẫn công nhận cô bé .

Cô bé chăm chỉ, việc nhà, học hành cũng tệ, ngay cả học phí cũng thể tự nghĩ cách.

Cho nên đ.á.n.h giá của trong thôn về cô bé .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-873.html.]

Từ kế toán móc năm hào, :"Cho cháu."

Cho dù đứa trẻ chuyện gì quan trọng, ông cũng coi như là giúp đỡ trẻ con .

mà năm hào, cũng ít nha.

Hương Chức hạ thấp giọng:"Hai ngày nữa là thi, nhớ cùng Từ Tiểu Điệp nhiều một chút, cha cháu thể sẽ tay, ông Từ Tiểu Điệp tham gia thi đại học ."

"Cái gì!"

Từ kế toán lập tức hét lên.

Hương Chức giật nảy , :"Ông nhỏ thôi."

Từ kế toán vội vàng bịt miệng, đó nhỏ giọng hỏi:"Thật ?"

Hương Chức:"Cháu nhận tiền , ông xem? Dù thì nhà ông cứ cẩn thận một chút, cha cháu sợ Từ Tiểu Điệp thi bỏ sẽ đá ông ."

Hương Chức theo dõi cha mấy ngày nay , những lời lẩm bẩm cũng ít. Đã xác định cha cô bé chẳng ý đồ gì .

Từ kế toán nghiêm mặt , nếu như , năm hào tiêu quá xứng đáng .

Ông Hương Chức, nghiêm túc :"Cảm ơn cháu cho ông những chuyện , ông Từ thật sự cảm ơn cháu."

Hương Chức xua tay:"Không gì. Cháu nhận tiền mà."

Cô bé :"Dù thì nhà ông cứ cẩn thận ."

Cô bé nắm c.h.ặ.t tiền, vèo vèo rời .

thì trong nhà cũng chẳng ai quan tâm cô bé , Hương Chức thẳng ngoài thôn, định đến nhà Bảo Nha để báo tin. Thật cô bé cũng thể đợi ngày mai với Bảo Nha, nhưng Bảo Nha cũng học, đợi cô bé tan học thì lỡ mất một ngày.

Ai ông nội cô bé giở trò ngày .

Còn về việc cho những khác trong nhà họ Vương, ngại quá, tin tưởng .

Cô bé định báo tin, kiếm tiền dễ !

Hương Chức đến đầu thôn, ngang qua nhà họ Hà, thì thấy nhà họ Hà vang lên tiếng lạch cạch. Hương Chức dừng bước, Hà Tam Trụ Nhi đ.á.n.h Trì Phán Nhi .

Cô bé nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhớ kiếp cũng đ.á.n.h, cô bé do dự nên giúp đỡ , ngay lúc Hương Chức đang chần chừ, thì thấy Trì Phán Nhi lẩm bẩm một :" nhất định , nhất định rời khỏi cái nơi quỷ quái , cái nơi nghèo rớt mồng tơi , sớm muộn gì cũng rời . thi đỗ ? Mày nghĩ tao thi đỗ ? He he he he, thi đỗ, tao thể nghĩ cách mà."

Hương Chức áp sát cửa sổ trộm trong, thì thấy Hà Tam Trụ Nhi còn ở trong phòng nữa. Trì Phán Nhi ôm đứa con trai nhỏ đang b.ú sữa, mang theo khuôn mặt sưng vù, độc ác :"Cho dù thi đỗ, chẳng lẽ tao thể ăn cắp giấy thông báo nhập học của khác ? He he he! rời , nhất định rời khỏi đây!"

Hương Chức:"!"

Mẹ kiếp, cái loại gì thế !

"Vu Chiêu Đệ, Lâm Cẩm, Từ Tiểu Điệp, mấy bọn họ là khả năng thi đỗ nhất, he he, he he he..."

Hương Chức cảm thấy, nắm đ.ấ.m của càng cứng hơn , nhắm Hà Tam Trụ Nhi, mà là nhắm Trì Phán Nhi.

 

 

Loading...