Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 806

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:18:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

luôn chướng mắt Trần Văn Lệ, cảm thấy Trần Văn Lệ chính là nhắm phận của Cố Lẫm, nhưng bây giờ, nhưng bây giờ cô cảm thấy còn đáng thương hơn Trần Văn Lệ nhiều. Ít nhất Trần Văn Lệ t.h.ả.m như cô !

Người và của đều mất hết!

"Đồ khốn nạn! Nhà các thể bỉ ổi như ? Lúc đó cầm Kim Chuyên của , những lời ngon tiếng ngọt với đều là giả ?"

Cố Lẫm một khoảnh khắc hoảng loạn, :"Cô đừng bậy, Kim Chuyên gì chứ."

Vu Chiêu Đệ:"Ha ha, bây giờ dám ? Kim Chuyên Kim Chuyên Kim Chuyên! Chính là Kim Chuyên! Lúc đó vì dỗ dành Kim Chuyên của , bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt. Bây giờ những Kim Chuyên đó đều là giả. Đó căn bản là vàng, lập tức liền oán hận , phủi sạch quan hệ với ? Cố Lẫm, lầm , thật sự lầm ."

Nước mắt Vu Chiêu Đệ chảy ngừng.

vốn dĩ sống ở mấy chục năm , mặc dù cũng là ba thương yêu, nhưng bản cũng thể tự lực cánh sinh, sống , bây giờ xuyên tới đây, cô tưởng là ông trời giúp cô đổi vận mệnh, nhưng ngờ Cố Lẫm như thế .

Không là cú va đập nước trong đầu cô chảy hết .

xuyên hơn một năm, bao giờ tỉnh táo như khoảnh khắc , cô tỉnh táo , Cố Lẫm đáng tin cậy.

Bất kể trong tiểu thuyết Cố Lẫm là nam chính , đều đáng tin cậy, cũng sẽ là chỗ dựa của Vu Chiêu Đệ cô .

Quả nhiên, Từ Tiểu Điệp là nữ chính, chính là cũng hào quang nữ chính.

hít sâu một , :"Được, đây là mù mắt lầm , Vu Chiêu Đệ và Cố Lẫm ân đoạn nghĩa tuyệt! Đồ đạc đây tặng nhà , tiền cho mượn, cứ coi như cho ch.ó ăn. sẽ thời thời khắc khắc dùng chuyện để nhắc nhở bản , thứ ch.ó má, đáng tin cậy!"

hít sâu một , bất thình lình nhớ tới túi vải bên cạnh , cô còn mua kẹo cho nhà , ha ha, nực , thật nực !

Vu Chiêu Đệ mím môi, :"Các bạn nhỏ qua đây, chị cho các em kẹo ăn."

Cố Lẫm:"Cô !"

Hắn vui:"Đây là của nhà !"

Vu Chiêu Đệ lạnh, :"Nhổ . Anh hổ ? Của nhà ? Anh đưa tiền cho ? Đồ tự mua, xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Cần quản chắc? Sao hả? Nhà chiếm tiện nghi đủ đúng ? Tiền đây đòi là dùng chuyện nhắc nhở bản mắt tròng. Chứ nhớ tiêu cho bao nhiêu tiền! Rác rưởi, buồn nôn! Nhổ !"

Vu Chiêu Đệ dậy:"Các em đều tới đây!"

gọi đám trẻ con , :"Tới đây, mỗi một viên, chia hết là còn nữa, đừng tranh giành..."

"Cô..."

Vu Chiêu Đệ trào phúng:"Còn cút? Sao hả? Anh còn chiếm tiện nghi? Da mặt cũng thật dày."

Vu Chiêu Đệ là một đứa não yêu đương sai, nhưng cô rốt cuộc là của mấy chục năm , mặc dù sách nhiều, nhưng tiếp xúc qua lượng lớn thông tin, lúc tình yêu còn đó, cô che mắt, nhưng sự thất vọng tích đủ , còn đ.á.n.h, cô rốt cuộc cũng tỉnh táo .

Trước khi xuyên sớm ngoài thuê, lúc đó cô đều thể dựa chính , bây giờ gì mà thể?

Mắt thấy đám trẻ con đều nhúc nhích, Vu Chiêu Đệ móc kẹo , cho mỗi một viên.

Bảo Nha nhỏ xíu:"Chị Vu Chiêu Đệ, chị tự giữ ăn ."

Vu Chiêu Đệ lắc đầu:"Đây là chị mua cho nhà họ Cố, chị thấy đồ đạc liên quan đến nhà họ Cố nữa."

Bảo Nha:"Vậy... Cảm ơn chị Vu Chiêu Đệ."

Vu Chiêu Đệ lắc đầu:"Không cần cảm ơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-806.html.]

chia từng một, cô sợ Đại Lan T.ử kết hôn đủ, rõ ràng trong tay tiền nhiều, vẫn mua nhiều, cô chia cho mỗi một viên kẹo.

Nhị Lư Tử:"Tao cũng , tao cũng tao cũng !"

Vu Chiêu Đệ:"Cút!"

"Mày đừng ức h.i.ế.p chị Vu Chiêu Đệ."

" đấy!"

Đại khái là vì viên kẹo , đại khái là vì hiểu rõ tranh chấp , đám trẻ con cũng , từng đứa đều bảo vệ Vu Chiêu Đệ. Đừng là đám trẻ con bọn chúng, mấy bên ngoài tới tham gia hôn lễ, Cố Lẫm, ánh mắt đều vô cùng khinh bỉ.

Người đàn ông , ch.ó cũng bằng!

"Cô gái. Cô vẫn nên xem trán , vẫn đang rỉ m.á.u kìa."

Vu Chiêu Đệ gật đầu:"Cháu ."

chia kẹo xong, cũng Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp nữa, một xoay về phía trạm y tế.

Đám trẻ con suy nghĩ một chút, đều theo.

Rào một cái, liền còn nào nữa.

Nhị Lư T.ử kẹo, trực tiếp ngã lăn đất lăn lộn lóc:"Của tao của tao, đều là của tao! Những viên kẹo đều là của tao..."

"Không , chuyện gánh nổi nữa, các tham gia , thà môn thích , cũng tham gia hôn lễ như thế !" Có một bà lão thật sự gánh nổi nữa, xoay bỏ .

"Mẹ. Mẹ đợi con, con cùng ."

" cũng thôi."

" cũng ..."

Đám bọn họ tới mười mấy , mặc dù trong lòng đều vô cùng thoải mái, nhưng rốt cuộc là ngại ngùng, vẫn miễn cưỡng ở , nhưng đồ bẩn nha.

Cố Lẫm:"Các bờ sông vò một chút ."

Hắn trầm mặt, rõ ngọn nguồn sự việc, đều là của Nhị Lư Tử.

Lần thì bây giờ, Vu Chiêu Đệ đem kẹo chia hết .

Cái phụ nữ hiểu chuyện .

Thật sự là thể lấy !

Vậy mà còn dám ở bên ngoài tỏ thái độ với , cũng nghĩ xem, cái bộ dạng đó của cô xứng với , đem những chuyện đó bại hoại danh tiếng của , thật sự là đáng ghét. Chuyện nếu để Từ Tiểu Điệp , chẳng sẽ hiểu lầm ?

Trong lòng cả kinh, vội vàng :"Tiểu Điệp, em tin đúng ? Em là tin đúng ? Anh như , Vu Chiêu Đệ cô là do yêu sinh hận, cô ..."

"Em , em đều mà!" Từ Tiểu Điệp tự nhiên là tin tưởng Cố Lẫm, Cố Lẫm mà cô quen , từ nhỏ đến lớn đều là một mà. Ngược là Vu Chiêu Đệ, với nhà đều thể trở mặt, còn suýt chút nữa bóc lịch, thể thấy cô mới .

 

 

Loading...