Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 781

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:17:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù bà lão hừ , nhưng Vương Nhất Thành cảm thấy là một vô cùng hiểu chuyện đại nghĩa, một như , sẽ chấp nhặt với một mụ già đanh đá như bà , Vương Nhất Thành để ý đến bà lão , dẫn con về.

Bảo Nha đầu , thì thấy bà lão đôi mắt tam giác cụp xuống, nhổ một bãi nước bọt về phía họ.

“Bố ơi, bà nhổ nước bọt chúng .”

Vương Nhất Thành: “Không , sẽ ngày chờ bà thôi.”

Bảo Nha: “?”

Rất mờ mịt hiểu.

Vương Nhất Thành đầy ẩn ý, : “Sau con sẽ .”

“Vậy tại nhổ nước bọt chúng , chúng chọc giận bà .”

Vương Nhất Thành: “Trên đường , bà cướp chỗ của các con bố mắng cho một trận.”

Hai đứa trẻ bừng tỉnh.

Vương Nhất Thành: “Con trai bà , khả năng sẽ cưới Đại Lan Tử. Bố chắc lắm, để bố xác nhận .”

Bảo Nha lập tức mở to mắt, kéo dài một tiếng “ồ”, : “Cô Đại Lan T.ử ạ...”

Vương Nhất Thành gật đầu: “Ngầu ?”

Bảo Nha vẻ hiểu chuyện, : “Vậy con để ý chuyện bà nhổ nước bọt nữa.”

“Tại ?” Tiểu Cao Tranh hiểu lắm.

Bảo Nha: “Bởi vì cô Đại Lan T.ử xa, hi hi.”

Vương Nhất Thành: “Ác nhân tự ác nhân trị, đến lúc đó xem ai trị ai, còn khả năng...”

Dừng một chút, gì.

Thật lòng mà , cảm thấy, những cây nấm vấn đề mà cô bé Cố Hương Chức lấy từ chỗ , là chuẩn cho Đại Lan Tử.

Tại đoán như .

Bởi vì Cố Lẫm vẫn , hơn nữa, Cố Lẫm bây giờ tiến triển gì với ba phụ nữ , Hương Chức cần vội. mà, cô bé hẳn là hận Đại Lan Tử, Đại Lan T.ử sắp kết hôn, cô bé giở trò trong đám cưới, quá bình thường.

Ai bảo, Đại Lan T.ử đẩy Hương Chức xuống nước chứ.

Mụ đàn bà cũng vấn đề, cháu gái ruột của , dù xét về phương diện nào, bà cũng nên tay, khó hiểu.

Suy đoán duy nhất là, Đại Lan T.ử thật sự tình cảm với ba Cố Lẫm, bà tay với Tiểu Hương Chức, là vì ba Cố Lẫm, một góa vợ con và một góa vợ con, giá trị khác nhiều.

Không gánh nặng.

Vương Nhất Thành thể đoán chắc chắn suy nghĩ của Đại Lan Tử, nhưng dựa sự hiểu của hai nhà hàng xóm hai mươi mấy năm, cảm thấy suy đoán của , hẳn là tám chín phần mười đúng.

Vương Nhất Thành dẫn hai đứa trẻ về nhà, Vương Nhất Thành: “Hôm nay các con cũng chạy cả ngày, mệt c.h.ế.t, lát nữa rửa mặt sớm nghỉ ngơi, ngày mai còn học.”

“Vâng~”

xe ngủ, nhưng về đến nhà bọn trẻ bắt đầu mệt mỏi.

Đừng là chúng, Vương Nhất Thành cũng .

Anh lười biếng ghế sofa, tìm một cuốn sách lật xem, lúc Bảo Nha rửa mặt xong, mặc một chiếc áo ba lỗ lớn chạy tới, ngó nghiêng: “Bố xem gì ?”

Vương Nhất Thành: “Xem sách chứ gì!”

Bảo Nha: “Vậy sách về cái gì ạ?”

Vương Nhất Thành: “Toán cấp ba, bố con định đăng ký học cấp ba, nên xem một chút.”

Đôi mắt Bảo Nha tròn xoe, kinh ngạc bố, một lúc lâu , nghiêm túc : “Bố ơi, bố lớn tuổi thế còn học ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-781.html.]

Vương Nhất Thành: “Còn , sống đến già học đến già, con xem, nếu bố học bí quyết đ.á.n.h của Trần Văn Lệ, hôm nay kịp thời hạ gục nhóm bốn tên buôn ?”

Bảo Nha: “...”

Cô bé mím môi suy nghĩ một lúc, gật đầu: “Bố đúng.”

Vương Nhất Thành: “Phải ?”

Anh , : “Cho nên, bất kể học cái gì, bất kể bao nhiêu tuổi, cứ để ý cuộc sống học thêm một chút là sai.”

Bảo Nha gật đầu.

Tiểu Cao Tranh cũng gật đầu.

Không từ lúc nào, cũng qua đây.

Vương Nhất Thành dịch trong, nhường chỗ cho chúng, hai đứa trẻ đều ghế sofa, Vương Nhất Thành thì co thành một cục, như một con tôm.

Anh một tay chống đầu, : “Hôm nay bố đ.á.n.h , các con thấy chứ?”

Hai đứa trẻ gật đầu.

Vương Nhất Thành: “Nếu gặp kẻ , các con thể như bố, nhanh, và hiệu quả. mâu thuẫn giữa bạn bè với thì cần thiết . Hiểu ?”

“Hiểu ạ.”

Vương Nhất Thành: “ trẻ con dù lợi hại đến cũng đ.á.n.h lớn, cho nên, chạy trốn là quan trọng nhất, lúc nhỏ bố chạy nhanh. Tóm , việc đầu tiên là chạy trốn, chuyện tính , tránh xa nguy hiểm mới là đúng nhất. Hôm nay biểu dương Bảo Nha, hôm nay con , và kịp thời gọi bố là đúng nhất.”

Bảo Nha lập tức ưỡn n.g.ự.c, khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu hãnh ngẩng lên.

Vương Nhất Thành: “Nếu con cảnh giác, chịu giúp đỡ, thì khi việc cũng kẻ bắt . Bố vẫn câu đó, thật sự cần giúp đỡ, tuyệt đối sẽ nhờ trẻ con. Nhiều lớn như , tại nhờ? Hễ gặp trường hợp như , cần để ý, và hết sức cẩn thận.”

Bọn trẻ gật đầu.

Vương Nhất Thành: “Tiểu Tranh con cũng đừng nghĩ chỉ con gái mới nguy hiểm, con trai cũng .”

Tiểu Tranh: “Con ạ.”

Vương Nhất Thành lên, : “Chuyện nếu kết thúc, lẽ chúng còn nhận cờ thi đua, hê hê, nhà cũng là danh dự .”

Bảo Nha: “Con và trai nhỏ cũng .”

Vương Nhất Thành: “Cả nhà chúng đều lợi hại.”

Hai đứa trẻ lập tức đều trở nên kiêu hãnh.

Sao thể kiêu hãnh chứ?

Vương Nhất Thành cũng theo, nhưng vẫn dặn dò: “Làm việc cũng cái gì cũng nên , các con bảo vệ bản , mới nghĩ đến khác. Bất kỳ hành vi nào tự mạo hiểm để giúp khác, đều ngu ngốc.”

Anh lải nhải một hồi, Bảo Nha ôm đầu: “Con ngủ đây.”

Bố nhiều quá.

Tiểu Cao Tranh cũng nhanh ch.óng chuồn mất.

Chú Vương đúng là một lắm lời.

Vương Nhất Thành: “Haiz các con...”

Bọn trẻ đều , Vương Nhất Thành cũng dậy, dạo về phòng, tiếp tục sách.

Ừm, sách khi ngủ.

Nói thế nào nhỉ?

Anh cảm thấy những lời dặn dò con cái của sai, bất cứ chuyện gì, an của bản hết. Bản mới là quan trọng nhất, giúp đỡ khác là chuyện thứ yếu, nếu , chịu thiệt chỉ thể là .

 

 

Loading...