Quá là lý luôn.
Mấy miễn cưỡng che chắn chỗ một chút. May mà chỗ vốn dĩ rách nát tơi tả, che chắn kỹ cũng chẳng lộ liễu gì.
Mặc dù Vương Nhất Thành thứ mất, nhưng lỡ mất thật thì cũng chẳng liên quan gì đến . Dù cũng đồ của , thế nên cực kỳ qua loa. Đấy, tàm tạm dẫn hai đứa nhóc cùng xuống núi.
Tuy nhiên Vương Nhất Thành cũng tâm nhãn, hề khua chiêng gõ mõ, chỉ âm thầm báo cho một Điền Kiến Quốc. Điền Kiến Quốc giật nảy , thậm chí dám qua tay khác, trực tiếp đạp xe lên công xã tìm công an.
Đám Vương Nhất Thành cũng , cứ ở lỳ tại ủy ban đại đội uống chực nước của Từ kế toán.
Trùng hợp là bọn trẻ đang khát nước mà!
Từ kế toán:"Đây là mạt hảo hạng đấy, còn chẳng nỡ uống, chẳng khách sáo chút nào."
Hừ, chuyện gì cũng giấu ông, thế mà còn uống của ông.
Vương Nhất Thành:"Bác xem, cháu thế chẳng là quan hệ với bác ?"
Từ kế toán trợn trắng mắt:"Quan hệ với mà còn giấu ?"
Vương Nhất Thành híp mắt, :"Bác xem, cháu thế là vì cho bác thôi. Bác thử nghĩ xem, nếu bây giờ hỏi bác chuyện gì, bác đúng ? Vậy thì lỡ vấn đề gì, sẽ liên lụy đến bác ? Không nghi ngờ bác ? Cháu , đó chính là một loại bảo đảm. Bác xem, cháu còn chẳng thèm với cháu, thậm chí cháu còn cho bọn trẻ ngoài nữa kìa. Cho nên lỡ chuyện gì, thì chắc chắn đều trong sạch. Bác xem đúng ?"
Từ kế toán:"... Hình như cũng chút đạo lý."
"Sao gọi là chút đạo lý, là đạo lý mới đúng."
Từ kế toán:"Được , đúng."
Ông cũng thấy thằng nhóc ngay cả ruột cũng , mới cảm thấy chuyện quả thực vẻ tiện .
Vương Nhất Thành lười biếng dựa lưng ghế, :"Dù thì lát nữa công an đến, bác cũng sẽ thôi, sớm một chút muộn một chút thì . Biết muộn một chút còn tránh những rắc rối thể xảy , thế chẳng ? Bác xem, cháu đối xử với bác thế nào. Bác thể nhận tình cảm ."
Từ kế toán:"Thế hóa còn rót thêm cho ít nữa ."
Vương Nhất Thành:"Nếu bác lấy cho cháu một ít mang về thì càng ."
Từ kế toán trừng mắt lạnh lùng:"Cậu nghĩ nhỉ."
Vương Nhất Thành:"Bác xem bác kìa, lớn tuổi thế , nóng nảy giống hệt cháu thế."
Điền Xảo Hoa:"Mày chuyện thì cứ , đừng lôi tao ."
Vương Nhất Thành nhướng mày, bật :"Mẹ, gì thế, ở đây thì gì mà bận chứ?"
Công việc phụ nữ thì vẻ nhiều, nhưng thực ít.
Điền Xảo Hoa ngày thường việc gì sẽ giúp xử lý một công việc trong thôn, bà liếc con trai, :"Mày việc gì thì ngậm miệng , cứ lải nhải tao đau cả đầu."
Vương Nhất Thành:"..."
Anh khổ sở :"Mẹ thế, thật khiến đau lòng."
"Mày ngậm miệng ."
Vương Nhất Thành già ghét bỏ, Bảo Nha ở bên cạnh che miệng trộm.
Từ kế toán hai đứa trẻ, :"Lại đây, ông Từ cho các cháu đậu phộng ăn."
Dạ dày ông , trong túi quanh năm suốt tháng luôn nhét vài củ đậu phộng.
Bảo Nha liếc ba một cái, Vương Nhất Thành:"Cầm lấy , ông Từ của con thích các con lắm đấy, ba con đây còn bao giờ hưởng đãi ngộ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-600.html.]
Từ kế toán trưng cặp mắt cá c.h.ế.t:"Cút xéo."
Cậu xem xem, thằng nhóc chọc tức kìa.
Thấy hai đứa trẻ bò bàn bên cạnh bắt đầu thì thầm to nhỏ, Từ kế toán chần chừ một chút, hạ thấp giọng hỏi:"Năm nay nhà tảo mộ ?"
Mặc dù bây giờ cho phép chuyện , nhưng thực nhiều nhà vẫn lén lút .
Dù chỉ cần bắt là vấn đề gì.
Vương Nhất Thành khẽ gật đầu một cái, động tác nhanh, gần như thể nhận .
Từ kế toán vội hỏi:"Vậy, gì bất thường ?"
Vương Nhất Thành:"?"
Anh cũng hạ giọng, :"Cháu lúc ăn Tết, gì ạ."
Cái thứ thì thể gì bất thường chứ? Chẳng lẽ từ trong mộ bò ?
Ây, đúng!
Anh đột nhiên nhớ một chuyện...
Quả nhiên, chỉ thấy Từ kế toán lo lắng bồn chồn, ông hạ giọng:"Mẹ kiếp, cái thằng độc t.ử nào, đào một cái hố ngay cạnh mộ nhà . Mất hết cả lương tâm, mấy hôm là ngày giỗ của ông cụ nhà , tính đốt chút giấy tiền, nửa đêm nửa hôm lên núi, rớt thẳng xuống hố luôn. Suýt chút nữa thì ngã c.h.ế.t , bong gân chân đau mất mấy ngày!"
Vương Nhất Thành:"!"
Dạo ở trong thôn, nên chuyện .
mà.
Chuyện cái hố , nha!
Đây là do Vu Chiêu Đệ dẫn Cố Lẫm đào, bên trong giấu chính là hổ bì và đại dương trộm của nhà .
Đồ thì em bọn họ lấy về hết , nhưng cái hố , bọn họ quan tâm. Lúc đó cũng thời gian mà quan tâm, hơn nữa, đào!
nhưng nhưng, vạn ngờ tới, nửa năm trôi qua , nhà họ Từ mới phát hiện chỗ đó một cái hố?
Vương Nhất Thành:"..."
Từ kế toán vốn tự xưng là học, ít khi bậy, lúc cũng c.h.ử.i thề:" thấy chuyện chính là cố ý nhắm nhà chúng , nếu đào nhà khác, mà cứ nhắm nhà mà đào, cái thứ thất đức bốc khói. Cái hố đó, một vặn lọt bên trong, xem đây chẳng là chôn ? Có lẽ chính là đoán sẽ lên núi tế bái ông cụ khuất nhà , nên cố ý ám toán !"
Vương Nhất Thành:"..."
Bác cũng giỏi tưởng tượng thật đấy.
Ây đúng, chỗ đó đáng lẽ một cái rương chứ.
Ánh mắt Vương Nhất Thành lóe lên, nhanh, kết luận, cái rương lấy .
Nếu thì thể chỉ một cái hố .
Tất nhiên , lấy cái rương ai khác, chính là tiểu cao thủ nhặt rương Trần Văn Lệ.
Tin tức nhạy bén !
Vương Nhất Thành khuôn mặt bực bội cáu kỉnh của Từ kế toán, liền chắc chắn, tấm hổ bì của ông ngoại năm xưa, do nhà họ Từ lấy, sở dĩ chôn ở gần mộ nhà họ, lẽ chỉ là tiện tay tìm một vật mốc. Hoặc là uẩn khúc gì khác.