Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 590

Cập nhật lúc: 2026-05-06 00:31:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai mà chẳng , đứa trẻ từng xảy chuyện một .

Chính vì , lão hiệu trưởng cũng sợ phận đứa trẻ khác biệt đến lúc đó xảy chuyện gì.

Cô Hoa dẫn Tiểu Cao Tranh về phòng học. Vương Nhất Thành ngoài cửa , thể , so với đám củ khoai nhỏ lớp một đến đủ ríu rít ồn ào, khối Bốn gần như mặt đông đủ.

Cô Hoa:"Cô giới thiệu với cả lớp một bạn học sinh mới chuyển đến năm nay, Cao Tranh. Cao Tranh, em tự giới thiệu ."

Tiểu Cao Tranh:"Mình tên là..."

Vương Nhất Thành hiểu con cô Hoa, chỉ coi trọng việc học, mà còn coi trọng giáo d.ụ.c nhân cách, cho nên Tiểu Cao Tranh đến chỗ bà cũng cần lo lắng. Vương Nhất Thành trơ mắt Tiểu Cao Tranh đến chỗ , ngoài cửa sổ vẫy tay hiệu một cái, lúc mới xuống lầu rời .

Đừng thấy đám củ khoai nhỏ lớp một đều là ngày đầu tiên học, ít đứa phụ đưa đến, nhưng thường thì phụ đưa đến xong là ngay, chẳng ai ở đây bầu bạn cả. Sao nào? Việc nhà cần nữa ? Không cần đồng việc kiếm công điểm ?

Làm gì thời gian rảnh rỗi mà chằm chằm trẻ con, cho nên tầng một thực chẳng mấy . Ngoài sân trường phụ khá đông, nhưng cũng đưa đến . Kiểu dạo khắp nơi như Vương Nhất Thành, thật sự hiếm thấy.

Vương Nhất Thành đến cửa sổ tầng một, trong, trẻ con đông hơn một chút .

Anh thấy Hương Chức và Nhị Lư T.ử quen thuộc. Bọn chúng đều do Vu Chiêu Đệ đăng ký nộp học phí cho, chỉ là hai đứa trẻ , Cố Lẫm dứt khỏi Trần Văn Lệ, thì chẳng còn quan hệ gì với Vu Chiêu Đệ nữa, cũng Vu Chiêu Đệ đòi tiền . Cho dù đòi, học phí học kỳ của bọn chúng cũng coi như bỏ .

mà, Trần Văn Lệ đúng là một kẻ tàn nhẫn.

Nghe Trần Văn Lệ vặt trụi tóc Ngô a bà .

Cái cảnh tượng đặc sắc đó, chứng kiến. tuy thấy, mấy đứa nhóc tì diễn tả vô cùng sống động, đúng là bản lĩnh mà. Đánh kiểu gì, mà thể vặt trụi tóc chứ.

Chuyện qua hơn nửa tháng, gần một tháng . Ngô a bà vẫn mọc tóc.

Quá t.h.ả.m, thật sự quá t.h.ả.m.

Hi hi.

, thế , thể như , thể nhạo khác chứ.

Anh nên như !

Ánh mắt nhanh chuyển sang những khác. Trẻ con trong thôn họ học cũng ít, nhưng bọn trẻ đều xếp xen kẽ, tổng thể một đại đội gom thành một lớp , trẻ con đại đội họ chia đều bốn lớp.

cũng một gương mặt quen thuộc. Cẩu Đản Nhi, chính là cháu ngoại của Dược Hạp Tử, bé cũng học lớp một, tên thật gọi là Khương Vọng Vũ.

Năm đứa trẻ đời, chính là năm thứ hai khi họ vượt qua ba năm khó khăn. Trẻ con sinh trong hai năm đó, cơ bản đều đặt những cái tên tương tự. Giống như Khương Vọng Vũ, cơ bản mang ý nghĩa mặt chữ, hy vọng trời mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-590.html.]

Trời mưa ruộng đồng mới màu mỡ .

Cậu bé lớn hơn Bảo Nha một tuổi. Năm nay trẻ con đăng ký học đông, , đứa lớn nhất còn mười tuổi, đây là định cho học, nhưng hiện tại thấy lợi ích, đưa đến. trẻ con bảy tuổi trong thôn học cũng mấy đứa.

Nói thế nào nhỉ.

Trẻ con học sớm, cũng lợi thế. Dù thì bọn nhóc ở nhà cũng chẳng việc gì nặng nhọc, chi bằng học sớm, học sớm thì nghiệp cũng sớm, đến lúc đó đây chính là lợi thế. Cho nên bảy tuổi, cũng . Còn ít nữa cơ.

Ngoài mấy đứa , Vương Nhất Thành thấy Chu Tráng Tráng - em của Thiệu Dũng. Nhà họ Chu sẽ cho con học, chắc phân lớp khác . Vương Nhất Thành thấy Hoàng Đình Đình trong đám trẻ.

Hoàng Đình Đình vốn dĩ gọi tên , cô bé là bạn nhỏ cùng lên núi đào rau dại nhặt củi với Táo Hoa nhà họ Cố. Trong đám bé gái đó, chỉ Hoàng Đình Đình học.

Mặc dù Táo Hoa ảnh hưởng bởi bà nội Ngô a bà, cũng sẽ tuyên truyền trong đám chị em rằng học vô dụng. cô bé Táo Hoa, cô bé kiên định học. Có một đứa trẻ từ nhỏ nhận sự việc xa xăm hơn những đứa trẻ khác, cô bé chính là như .

cô bé cũng thấy cái lợi của việc học . Người nhà cô bé cũng giữ lời, cô bé giúp gia đình nhiều việc hơn, gia đình liền cho cô bé học. Vì để học, cái tên cũ cũng đổi luôn, dù cái tên quê mùa cục mịch lúc học gọi lên cũng ho gì.

Có thể thấy gia đình cũng coi trọng con cái.

Thực cũng chỉ riêng cô bé, đổi tên cũng ít .

Trong phòng học ríu rít ồn ào vô cùng, còn nhiều gương mặt xa lạ, chắc đều là trẻ con thôn khác. Vương Nhất Thành một lát, lúc mới rời . Lúc , Bảo Nha vẫn đang líu lo, cô bé đang kể cho Thiệu Dũng và Cẩu Đản Nhi trải nghiệm của công xã.

Cô bé hạ giọng nhỏ xíu, lén lút dám Hương Chức và Nhị Lư Tử, vô cùng nhỏ giọng hỏi:"Tóc của bà nội Ngô mọc ?"

Thiệu Dũng cũng học theo dáng vẻ của Bảo Nha, lén lút :"Chưa mọc, một chút cũng mọc, trong thôn đều đang đ.á.n.h cược, cược xem tóc bà còn thể mọc nữa ."

Bảo Nha "Oa ồ" một tiếng, :"Em thấy đ.á.n.h , em đều thấy hết, hai họ đều lợi hại nha, thế thế ... tóm là siêu lợi hại."

Thiệu Dũng:"Em thấy á!"

Cậu bé trừng to mắt, :"Em cũng may mắn quá mất? Bà nội Ngô còn bảo bà đ.á.n.h thua."

Bảo Nha khẳng định:"Bà lừa đấy, bà thua , bà căn bản đ.á.n.h thanh niên tri thức Trần. Tay của thanh niên tri thức Trần vung nhanh lắm. Xoẹt xoẹt xoẹt! Cổ bà nội Ngô là vệt m.á.u."

Thiệu Dũng và Cẩu Đản Nhi mà nhe răng trợn mắt. Đừng thấy Cẩu Đản Nhi lớn hơn bọn chúng một tuổi, nhưng vóc dáng cao, ngay phía Thiệu Dũng. Ba đứa chụm đầu xì xầm to nhỏ.

Cẩu Đản Nhi nhỏ giọng:"Bà nội Ngô còn tìm ông ngoại tớ, hỏi xem mua t.h.u.ố.c mọc tóc ."

 

 

Loading...