Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 560

Cập nhật lúc: 2026-05-06 00:31:09
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Văn Lệ cô cũng là kẻ dễ chọc.

gả nhà họ Cố, đó là sống những ngày tháng , là việc, nếu bà lão dám giống như chà đạp con dâu đây mà chà đạp cô , cô nhất định dạy cho mụ già khốn kiếp cách .

hừ một tiếng, đầu tiếp tục xem náo nhiệt.

Nhìn kích động thành cái dạng , cô cũng thật tâm cảm khái những mí mắt thật sự cạn hẹp a, chụp cái ảnh mà như , đến mức đó ? là ếch đáy giếng.

hừ một tiếng, cảm thấy cũng gì đáng xem nữa, vặn eo, rời .

những khác cùng lúc tới, thấy từng từng trong mắt đều là hâm mộ, cô sinh vài phần cao cao tại thượng, cô chính là giống với những khác. Ngay cả Vu Chiêu Đệ cũng bằng cô .

Mặc dù Vu Chiêu Đệ cũng mờ ám, nhưng chẳng vẫn là bại tướng tay cô ?

Trần Văn Lệ vênh váo tự đắc rời , hiện trường ngược ai chú ý đến cô , đều đang hiện trường náo nhiệt kìa. Bé Bảo Nha kéo Tiểu Cao Tranh :"Đây là của em, đây cũng là của em..."

Cô bé lượt giới thiệu:"Đây là đại tỷ tỷ nhất nhất của em, đây là nhị tỷ tỷ..."

Cao Tranh đều ghi nhớ trong lòng, lặng lẽ gật đầu.

Gia đình thật đông .

Hiện trường náo nhiệt tưng bừng, một đôi tân nhân kính cho trưởng bối, nhanh khai tiệc.

Trẻ con đông, riêng một bàn, ăn ăn uống uống, Bảo Nha :"Buổi chiều em dẫn dạo trong thôn một vòng nha?"

Tiểu Cao Tranh gật đầu:"Được."

Cậu là trẻ con, là đứa trẻ lớn mười tuổi , cũng kết hôn với khác kết hôn vẫn chút giống , cho nên khó bé gái. Bé gái còn từng cứu , là một bé gái .

Cậu :"Trên núi dã thú ?"

Bảo Nha:"Đương nhiên là ạ."

Bảo Nha mở to hai mắt, :"Rất đáng sợ đó."

Tiểu Cao Tranh bật .

Bảo Nha:"Anh Tiểu Tranh, về trường học trong thôn chúng học ?"

Tiểu Cao Tranh gật đầu:"Sẽ về."

Bảo Nha:"Vậy yên tâm, của em học lớp lớn, nếu bắt nạt , của em thể giúp đ.á.n.h ."

Cao Tranh kéo dài giọng ồ một tiếng.

Bảo Nha:"Em cũng sắp học lớp một , Tiểu Tranh khai giảng học lớp mấy?"

"Khai giảng là học lớp bốn."

"Vậy của em là lớp năm."

"Bảo Nha, em mau ăn , lải nhải lải nhải, chỉ thấy em lải nhải thôi." Thiệu Dũng cảm thấy Bảo Nha ăn cơm đều tích cực, thế mà giành a.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-560.html.]

Bảo Nha:"Biết ạ."

Ba cô bé chắc chắn lén giấu đồ ăn ngon cho cô bé, cô bé mới sợ.

Tiệc cưới náo nhiệt tưng bừng, nhưng dù náo nhiệt đến , qua buổi trưa cũng kết thúc , bây giờ đều rùm beng đặc biệt lớn, còn ngày kết hôn còn xuống ruộng việc nữa kìa. Bây giờ đang là mùa việc, ăn xong bữa trưa cũng quá chậm trễ, nhanh rời .

Mấy chị dâu trong nhà dọn dẹp, nồi niêu xoong chảo bàn ghế bát đũa, mượn của khác thì rửa sạch trả , Hồng Nguyệt Tân theo Vương Nhất Thành cửa khắp nơi một chút, bố cục nhà họ Vương khá đơn giản, Vương Nhất Thành bên cũng chỉ một căn phòng, thỉnh thoảng ở một thì còn , ngày tháng dài chắc chắn .

Cũng may bọn họ dự định sống ở công xã, hai đều giường đất nghỉ ngơi, thực kết hôn cũng mệt.

Hồng Nguyệt Tân cảm thấy, một ngày đến mười giờ còn mệt hơn.

Cô thậm chí chút hoảng hốt, hiểu tại xúc động tái hôn như , nhưng Tiểu Cao Tranh theo đám trẻ con nhà họ Vương cùng lạch cạch, cô cảm thấy một chút cũng chọn sai.

Lúc ở tỉnh thành, nhiều đều đàn ông của cô c.h.ế.t như thế nào, con trai cô ảnh hưởng lớn, đứa trẻ từ nhỏ hướng nội, cũng mấy vui vẻ. Bây giờ mặc dù cũng , nhưng nhẹ nhõm hơn ít.

Đây chính là chuyện .

:"Chúng tối nay về đó ở, là ngày mai?"

Vương Nhất Thành:"Anh thế nào cũng , hôm nay , như em hẳn là sẽ thoải mái hơn."

Hồng Nguyệt Tân:"Cũng đúng."

:"Bên ba căn phòng, vốn dĩ là em một phòng con trai em một phòng, còn một phòng là thư phòng. Tối hôm qua em bảo trai em ngăn cho em . Phòng ngủ lớn ban đầu ngăn thành hai phòng, và con gái mỗi một phòng. Con trai em ở phòng ban đầu của nó, em ở thư phòng. Anh thấy ?"

Vương Nhất Thành:"Anh đương nhiên là , nhưng em ở thư phòng bất tiện ?"

Hồng Nguyệt Tân:"Rất tiện, em chuyển giường qua đó , phòng của hai em cũng đều đặt hai chiếc giường cho hai , đều là đồ mới." Dừng một chút, cô :"Em sẽ dẫn về nhà bàn chuyện công việc, cũng là kiểu giỏi giao tiếp cá nhân, cho nên sẽ ai đến chỗ em ngó nghiêng, chỉ cần đừng dẫn về, sẽ ai phát hiện chúng ngủ riêng."

Vương Nhất Thành:"Vậy , , sẽ dẫn về."

Đã Hồng Nguyệt Tân như , cũng nên như .

Hồng Nguyệt Tân:"Vậy , em phát hiện chuyện với thật sự đơn giản."

Vương Nhất Thành :"Cho nên em mới chọn ?"

Hồng Nguyệt Tân bật , cô :"Sau trong nhà nhờ chăm sóc nhiều hơn ."

Vương Nhất Thành:"Không thành vấn đề."

Hắn :"Buổi sáng đưa bọn trẻ đến thôn, đạp xe ngược cũng nhanh, chìa khóa nhà bên đưa cho hai đứa trẻ mỗi đứa một cái, chúng thể về nhà nghỉ ngơi bất cứ lúc nào, buổi tối đến đón chúng."

Hồng Nguyệt Tân:"Được, đãi ngộ bên em còn , các loại tem phiếu khá nhiều, những tem phiếu đó đều đưa cho , ngoài mỗi tháng em đưa bốn mươi tệ tiền mua thức ăn nấu cơm, quần áo học tập gì đó, chúng tính riêng."

Bình quân mười tệ một tháng tiền ăn cho một , đây chính là cực kỳ nhiều .

Đừng thấy đây ăn một bữa trưa ở xưởng, một tháng cũng hơn bốn tệ, lúc mang lương thực tinh cho Bảo Nha thì ngót nghét năm tệ. đây suy cho cùng là ở bên ngoài, tự nhà ăn sẽ tiết kiệm hơn. Hơn nữa, buổi sáng dù thế nào cũng tốn quá nhiều.

 

 

Loading...