Vương Nhất Thành vươn vai, vận động tay chân một chút, lúc mới khóa kỹ cửa nẻo, khỏi cửa.
"Vương Nhất Thành."
Vương Nhất Thành còn khỏi xưởng, thấy Hồng xưởng trưởng mà ở hành lang gọi .
Anh kinh ngạc nhướng mày, lập tức :"Xưởng trưởng, đây."
Hồng xưởng trưởng gọi Vương Nhất Thành văn phòng, vô cùng ngại ngùng, nhưng vẫn mở miệng. Chị :"Đồng chí Vương, thật sự ngại quá, thật chút việc tư phiền ."
Vương Nhất Thành:"Có chuyện gì chị cứ thẳng là ."
Anh :" thể giúp chị, cũng khá là dễ dàng gì."
Hồng xưởng trưởng:"Thật là Tiểu Tranh nhà , Tiểu Tranh Bảo Nha đặc biệt nấu cháo, liền nghĩ xem thể nhờ giúp một việc, giúp nấu chút cháo sáng mai mang cho thằng bé." Chị cũng lời thật sự là quá ly kỳ .
bình thường chị đủ bỏ bê con cái , tự nhiên bù đắp một chút ở những chỗ nhỏ nhặt.
Thật chuyện cũng Tiểu Tranh nhắc tới, mà là trong giọng điệu của thằng bé mang theo sự khao khát, tự nhiên . Chị vốn dĩ cảm thấy gì, nhưng lúc thật sự mở miệng mới phản ứng như thật sự chút lắm. mà, mở miệng cũng mở miệng , luôn thể nuốt trở .
" chuyện thể quá phiền , thật sự là..." Bản chị cũng giải thích thế nào cho hơn, ngược Vương Nhất Thành thấy chị như , chủ động :"Không , mấy chuyện đều là chuyện nhỏ, tính là gì . Thật nấu ăn cũng gọi là ngon lắm, nhưng đám trẻ con đều cảm thấy ba nhà là nhất, trong lòng Bảo Nha nhà , cho dù là nước rửa nồi, Bảo Nha nhà chúng đều cảm thấy là ngon nhất. Đến lúc đó bé Cao Tranh thất vọng là ."
Hồng xưởng trưởng:"Thật sự cảm ơn ."
Trơ mắt Vương Nhất Thành đồng ý, chị ngược thở phào nhẹ nhõm, vội vàng :"Đây là rau và thịt chúng mua sẵn, còn hộp cơm, thật sự phiền ."
Vương Nhất Thành:"Không , cho một cơ hội thể hiện tay nghề của một chút, để bé Cao Tranh nếm thử."
Anh xách đồ cửa, lúc cửa bản ngược chút hoảng hốt, con gái đúng là tìm việc cho mà, cái còn ôm thêm một công việc.
May mà, chịu thiệt.
Anh tiện tay xách một cái liền trọng lượng là đưa dư .
Thế tồi, và con gái cũng ăn ké một bữa.
Vương Nhất Thành khỏi cửa, mấy em nhà họ Vương đều đang đợi , Vương Nhất Sơn tò mò:"Chú đây là..."
Anh cái túi:"Chú ngoài mua đồ ?"
Vương Nhất Thành:"Không , là Hồng xưởng trưởng nhờ em giúp đỡ, thôi."
Anh em nhà họ Vương:"..."
Đường đường một xưởng trưởng nhờ em trai bọn họ giúp đỡ?
Sao c.h.é.m gió thế ?
Trình độ c.h.é.m gió của em trai bọn họ khoa trương ?
mấy em khi về nhà mới phát hiện, Vương Nhất Thành mà thật sự c.h.é.m gió, chuyện thật sự ly kỳ.
Vương Nhất Thành:"Con gái em đúng là tìm việc cho em mà."
Bọn họ một nhóm về nhà, sân bé Bảo Nha liền bình bịch chạy , :"Ba, con chuyện với ba."
Vương Nhất Thành:"Đi, về phòng."
Bé Bảo Nha nghiêm túc theo ba về phòng, cũng hỏi ba mang theo cái gì, mà nghiêm túc :"Ba, ba rước họa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-522.html.]
Vương Nhất Thành nhướng mày:"Cái gì?"
Bảo Nha lập tức lải nhải, cô bé một phân vai diễn hai , biểu diễn sống động như thật, cô bé diễn xong, hầm hầm khuôn mặt nhỏ nhắn :"Ba xem, chính là như !"
Vương Nhất Thành mặt cảm xúc vài giây, lập tức khẽ :"Muốn ăn vạ ba ."
Bảo Nha gật đầu:" , bọn họ chính là ăn vạ ba, ba, chuyện đây?"
Bảo Nha cô Đại Lan T.ử đến nhà bọn họ của cô bé , một cái thấy quá xa .
Vương Nhất Thành:"Không , chuyện như sẽ xảy , ba sẽ cẩn thận."
Bảo Nha vẫn sầu não:" kẻ tiểu nhân khó phòng nha."
Đứa trẻ nhỏ xíu , ngược giống hệt bà cụ non .
Vương Nhất Thành bật , kéo con gái xuống, nghiêm túc :"Con tin ba ?"
Bảo Nha:"Tin ạ!"
Vương Nhất Thành:"Vậy con nên , ba là , ba sẽ hố, thì chắc chắn sẽ , Bảo Nha cần lo lắng."
Bảo Nha mím mím môi.
"Trẻ con cần bận tâm lớn, trẻ con chỉ cần vui vẻ là ." Vương Nhất Thành dịu giọng:"Muốn tính kế ba, cũng xem bản năng lực , bản còn dính một đống cứt mà dám tính kế ba, đúng là coi ba dễ ức h.i.ế.p mà, con gái con yên tâm, đảm bảo !"
Anh mà ăn miếng trả miếng, là Vương Nhất Thành.
Bảo Nha chớp chớp mắt, hỏi:"Thật sự ạ?"
"Thật!"
Bé Bảo Nha nghĩ nghĩ, gật đầu:"Vậy ."
Vương Nhất Thành:"Ngoan lắm."
Bảo Nha phồng phồng má, quả nhiên gác chuyện sang một bên, cô bé nhanh liền thấy cái túi của ba, tò mò hỏi:"Ba cái là gì ạ?"
Vương Nhất Thành:"Đây là gạo, chắc là còn thịt, chính là..."
Vương Nhất Thành :"Sáng mai ba nấu cháo cho bé Cao Tranh, đến lúc đó cũng để phần cơm cho Bảo Nha."
Bảo Nha vội vàng gật đầu, :"Con với nhỏ đấy, ba lợi hại."
nhanh hỏi:"Cái là cho nhỏ, chúng ăn, như ạ?"
Vương Nhất Thành:"Nhà bọn họ đưa nhiều, chính là ý ."
Anh :"Thật cũng là chuyện , quang minh chính đại ăn chút đồ ngon."
Theo lý mà , chuyện như nếu đổi là nam đồng chí bình thường trong lòng chắc chắn là thoải mái, cái mất mặt bao. Cứ đàn ông trong thôn , đó đều là xuống bếp, chuyện nếu nhắc tới thật sự chút vi diệu.
Vương Nhất Thành ngược bận tâm, chỉ xem thể nhận cái gì, bọn họ kiếm chút đồ ăn ngon, thế chẳng ?
Còn về thể diện, cái đó thể mài ăn .
Vương Nhất Thành hớn hở :"Con gái , điểm con ngược đúng , tay nghề của ba, đó là đỉnh nhất. Con c.h.é.m gió ngược cũng sai!"