Hai đều bỏ qua một sự thật, nước sông , trẻ con lội xuống cũng chỉ đến đầu gối!
Muốn nhảy sông tự t.ử c.h.ế.t đuối, cái đó đúng là quá khó khăn .
Đại Lan T.ử tủi :" mà, nhưng mà đều chướng mắt em, ngay cả loại kết hôn hai như Vương Nhất Thành cũng chướng mắt em, , em khổ quá..."
Cố Lẫm:"Tên c.h.ế.t tiệt , dựa cái gì mà chướng mắt em gái của !"
Bảo Nha:"..."
Cô bé , vặn câu .
Cô bé lặng lẽ xổm trong bụi cỏ.
Cô bé ồ, là chị Đại Lan T.ử , thêm đó còn từng mâu thuẫn với ba cô bé, cho nên bé Bảo Nha vô cùng yên tâm, vẫn quyết định qua đây lén một chút. Cô bé ló mặt, chỉ lén.
Đại Lan T.ử , Cố Lẫm nghiến răng:"Tên c.h.ế.t tiệt , mặt mũi gì mà ghét bỏ em."
Đại Lan T.ử giả vờ , đáng thương ngẩng đầu lên:"Anh trai, giúp em với."
Cố Lẫm:"Hửm?"
Đại Lan Tử:"Anh trai, giúp em với, cho dù chướng mắt em, em cũng nhất định gả cho ."
"Em cần gì thế? Em như , gả cho lãnh đạo công xã đều là bọn họ trèo cao, em cớ gì cứ gả cho loại như Vương Nhất Thành. Loại rác rưởi , trở thành thông gia nhà chúng đều thấy buồn nôn, thật sự một chút cũng chướng mắt ." Cố Lẫm đồng ý.
Đại Lan Tử:"Không, em nhất định gả cho , khinh thường em, em chính là gả cho , đợi em gả cho tiên chắp vá vài năm, đó lừa nhường công việc cho em đá ! Em cho , Đại Lan T.ử em cũng là thì ."
Cố Lẫm xót xa:"Em đây tội tình gì."
Ngược Bảo Nha gãi đầu, cảm thấy cái logic cứ kỳ lạ thế nào .
Lời đúng nha.
Cô bé cảm thấy, bọn họ kỳ kỳ quái quái.
mà, bọn họ tính kế ba, Bảo Nha càng lén!
Đại Lan T.ử căn bản lén, Cố Lẫm cũng .
Đại Lan Tử:"Anh, tới giúp em, em nghĩ kỹ , cách nhanh nhất chính là cưỡng ép trói buộc chúng em với ."
Cố Lẫm:"Nói thế nào?"
Đại Lan T.ử nước sông, u ám :"Em thể giả vờ rơi xuống nước ở nơi ngang qua, em tin xuống nước cứu . Đến lúc đó liền dẫn qua bắt gian. Dù lúc đó chúng em đều ướt sũng cả , cứu tránh khỏi ôm ôm ấp ấp, đến lúc đó một trăm cái miệng, thế nào cũng giải thích rõ . Đến lúc đó em đòi sống đòi c.h.ế.t, là thể ép cưới em ."
"Không , nước sông lạnh như , em chịu nổi?"
Cố Lẫm:"Lại đây em từng rơi xuống nước một , đó chịu tội, trai thể em như ? Không bằng đ.á.n.h ngất đặt hai ở cùng , đến lúc đó dẫn bắt gian..."
Đại Lan Tử:"Cách của quá khó, hơn nữa thao tác một chút sẽ phát hiện, cách của em tự nhiên hơn..."
Cố Lẫm mím môi, xót xa em gái, nhưng cảm thấy đây là tâm nguyện của em gái.
Gã :"Vậy... em thật sự chịu tội ."
Đại Lan Tử:"Em tình nguyện, bây giờ em chẳng qua đều là nhẫn nhục chịu đựng, đợi em lấy công việc, đá là xong. Nhà bọn họ đều khinh thường em, em nhất định quậy cho nhà gà ch.ó yên, nếu thể, chừng em còn thể lừa mấy gã đàn ông khác nhà , đến lúc đó bảo bọn họ nhường hết công việc cho các , thì nhà chúng sẽ khác . Nhà bọn họ vẫn luôn bằng nhà chúng , dựa cái gì bây giờ hơn nhà chúng ? Chỉ cần em gả nhà bọn họ, dựa sự thông minh tài trí của em châm ngòi ly gián, tất nhiên thể lấy bộ công việc. Đến lúc đó dư mấy công việc, còn thể cho nhà chúng ."
Nghĩ đến đây, Đại Lan T.ử khanh khách rộ lên, cảm thấy đặc biệt sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-521.html.]
Chuyện như thật sự nghĩ thôi cũng thấy sung sướng.
Cố Lẫm đến công việc, mí mắt giật giật, gật đầu:"Được, đều em."
Đại Lan Tử:"Vậy cứ quyết định như thế , trai xem chúng khi nào tay thì thích hợp?"
Cố Lẫm:"Đợi vài ngày nữa, dạo sáng tối nước vẫn lạnh. Vương Nhất Thành ban ngày cũng ở trong thôn, tan đều chập tối , chúng đợi vài ngày nữa, ấm áp hơn một chút."
Đại Lan T.ử lắc đầu:"Không, chuyện thể chậm trễ, em chỉ sợ khác dùng , đến lúc đó khiến Vương Nhất Thành sinh lòng phòng ."
Cố Lẫm:"Vậy dạo , cứ chằm chằm Vương Nhất Thành ."
"Anh, thật , em ngay sẽ giúp em mà."
Cố Lẫm:"Đó là đương nhiên."
Bảo Nha:"..."
Bé Bảo Nha tức đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô bé ngờ hai xa như , mà tính kế ba cô bé, còn cướp công việc của nhà.
Bảo Nha chứ, công việc quan trọng, kể từ khi công việc, mấy bác gái đều giống như nữa.
Trước đây bọn họ cứ như gà chọi , nhưng bây giờ lâu hề cãi vã.
Ba cô bé , tiền thì tức giận như .
Bảo Nha cảm thấy lý.
Hơn nữa nha, mấy bác trai còn ba đều chăm chỉ sách mới thi đỗ công nhân, chị Đại Lan Tử, , cô Đại Lan T.ử quá xa ! Ba Hương Chức cũng xa.
Đôi lông mày nhỏ của cô bé nhíu thành chữ bát, tức giận thôi, nhưng trơ mắt hai kẻ đó vẫn còn lải nhải, cô bé lặng lẽ rút lui, nhanh bình bịch chạy , tìm những bạn nhỏ của .
Thiệu Dũng:"Bảo Nha em vệ sinh lâu thế?"
Bảo Nha mím cái miệng nhỏ, gì.
"Sao thế?"
Bảo Nha:"Em nhớ ba em ."
Thiệu Dũng:"?"
Em quả nhiên trẻ con nha.
Cậu bé :"Nhớ chú út gì, , chúng chơi, hẹn với Chu Tráng Tráng , thi xem ai tè xa hơn."
Bảo Nha:"..."
Cái thì gì mà thi chứ.
Trong đầu Bảo Nha là và chuyện , cô bé suy nghĩ, đợi ba về, nhất định cho ba ! Ba thông minh nhất, chắc chắn sợ bọn họ!
Bảo Nha chu cái miệng nhỏ, trong lòng sức nguyền rủa hai kẻ đường giẫm cứt ch.ó, đúng là !
Trong đầu Bảo Nha đều đang đợi ba về, Vương Nhất Thành cũng coi như là lết đến lúc tan , liên tiếp hai ngày , hôm nay vẫn chút bận rộn, nhưng may mà, cuối cùng cũng tan . Tiếng chuông vui sướng nhất đời , chuông tan mũi chịu sào a.