Anh mới thế .
Vương Nhất Thành hỏa tốc hành động, nhưng vô cùng cẩn thận, vất vả lắm mới lấy đồ xuống, lúc mới vội vàng cất . Anh :"Lúc chúng xuống núi cẩn thận một chút, ba bế con ."
Bảo Nha vỗ n.g.ự.c bảo đảm:"Con tự mà."
Vương Nhất Thành sức nhét con dê rừng nhỏ gùi, vẫn còn thò một khúc đây .
Bảo Nha lầm bầm:"Ba ơi, phát hiện ?"
Vương Nhất Thành:"Chúng tránh một chút là ."
Hai cha con thu hoạch đầy ắp, thế là nán núi nữa, vội vàng xuống. Trước Vương Nhất Thành cũng thường xuyên lên núi, nhưng bao giờ giống như mấy tháng gần đây. Mấy tháng nay đúng là, đúng là... từ nào để diễn tả.
Chính là một chữ kỳ diệu.
Thật trong lòng cũng chút suy đoán, Trần Văn Lệ, Vu Chiêu Đệ bọn họ mờ ám, cho nên mới kéo theo những chuyện ?
Vương Nhất Thành nào sợ, sợ cái rắm , đừng là mượn xác hồn gì đó, cho dù là chuyện đáng sợ hơn cũng từng thấy . Bọn họ cho dù là cải lão đồng mượn xác hồn, thật cũng chỉ là bình thường, nếu mà bản lĩnh một chút, đến mức sống thành cái dạng ?
Anh dắt con gái lén lút xuống núi, Bảo Nha đằng , chủ yếu là để canh chừng.
Cô bé Bảo Nha nhỏ xíu:"Không ai."
Vương Nhất Thành gật đầu:"Được, nhanh lên."
Trời lạnh thế , dạo đường quả thực nhiều, điều tạo thuận lợi cho bọn họ. Hai cha con ba bước thành hai bước né tránh, dọc đường lấm la lấm lét, cẩn thận từng li từng tí cuối cùng cũng về đến nhà. Vương Nhất Thành ngõ phóng nhanh nhà, động tác nhanh như một bầy ong.
Vương Nhất Thành:"Phù~"
Bảo Nha:"Phù phù~"
Cô bé mềm mại :"Ba ơi, con căng thẳng quá mất."
Vương Nhất Thành:"Ai chứ."
Vương Nhất Thành:"Đi , con ngoài canh chừng cho ba, nhân tiện xem ai ở nhà ."
Bảo Nha:"Dạ."
Cô bé chắp hai tay nhỏ lưng lượn lờ trong sân, nhanh chạy về:"Không ai ạ."
Vào mùa đông việc đồng áng, nếu việc nhà cũng nhiều, các chị em phụ nữ tránh khỏi việc sang nhà khác chơi, như cũng đỡ tốn củi đốt lò sưởi ở nhà . Người nhà bọn họ chịu ảnh hưởng của Điền Xảo Hoa, vẫn cách sống qua ngày, đương nhiên cũng chiếm chút tiện nghi .
Vương Nhất Thành:"Vậy thì đúng lúc quá, ba c.h.ặ.t con dê ."
Vì thường xuyên ăn vụng, Vương Nhất Thành kinh nghiệm, nhanh ch.óng bận rộn hẳn lên, cảm thán:"Trời lạnh thế mà húp một bát canh dê, đúng là ấm áp cả ."
Bảo Nha vô cùng tán thành.
Vương Nhất Thành:"Xương dê đều là đồ , hầm canh đặc biệt đậm đà."
Bảo Nha nuốt nước bọt cái ực, :"Ba đừng nữa."
Vương Nhất Thành:"Được ."
Vương Nhất Thành dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, :"Chúng nghĩ cách kiếm một cái nồi nhỏ, thể dùng bếp lò là , hầm chút canh cũng ."
Bảo Nha trơ mắt , loại chuyện thể để một đứa trẻ như cô bé chứ?
Vương Nhất Thành:"Chuyện ba sẽ nghĩ cách."
Anh tự hỏi tự trả lời, dặn dò:"Bảo Nha ngoài chuyện chúng gặp đấy, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-336.html.]
Bảo Nha nghiêm túc gật đầu.
Cô bé chỉ nhỏ thôi, chứ ngốc!
Tuy nhiên mặc dù nồi, Vương Nhất Thành tự tạo điều kiện cũng húp canh dê. Anh trực tiếp dùng ấm đun nước, Bảo Nha tò mò hỏi:"Ba ơi, xong ám mùi ạ?"
Vương Nhất Thành:"Có. chúng cọ rửa nhiều một chút là ."
Làm mà, cứ tùy tâm sở d.ụ.c thôi.
Bảo Nha:"Dạ ."
Dù cô bé cảm thấy thể húp canh dê là nhất .
Dùng ấm đun nước nấu canh dê, bình thường nghĩ trò , nhưng Vương Nhất Thành cảm thấy tuyệt. Đây , nhanh xong, thịt dê tươi mềm, hai chờ đợi nữa, mỗi húp một bát to.
Vương Nhất Thành:"Phù, thoải mái."
Bảo Nha học theo dáng vẻ của ba, :"Phù, siêu thoải mái."
Vương Nhất Thành hắc hắc, :"Mùi gây nồng lắm nhỉ?"
Bảo Nha gật đầu.
Vương Nhất Thành đắc ý:"Còn do ba chuẩn ?"
Gia vị giấu giếm cũng ít , mặc dù giá cả hề rẻ, nhưng thể mua. Cái quan trọng. Vương Nhất Thành tự thả tim sâu sắc cho sự nhanh trí của . Hai ăn xong, Vương Nhất Thành bắt đầu xông ngải cứu, ngày nào cũng thế, bận rộn phết.
Bảo Nha ôm cái bụng nhỏ, giường đất, ăn cơm xong ườn là thoải mái nhất.
"Ba ơi, vẫn còn."
Vương Nhất Thành:"Đợi ba chừa cho bà nội con một bát, phần còn cho Đường Khả Hân ."
Đôi mắt to của Bảo Nha đảo lúng liếng, hỏi:"Bà nội mắng chúng ạ?"
Vương Nhất Thành:"Bà nội con già hồ đồ, con đừng lo."
Bảo Nha:"Dạ."
Cô bé lấy vở vẽ và b.út chì , bắt đầu vẽ vời chơi đùa. Bảo Nha vẽ nhiều động tác nhỏ, mặc dù đều là nét vẽ đơn giản, nhưng Bảo Nha cảm thấy là lợi hại nhất, những bạn nhỏ lớn hơn cô bé trong thôn cũng vẽ, cô bé là giỏi nhất.
Những thứ đều là chị Đường dạy cô bé.
Cô bé một bắt đầu chơi, Vương Nhất Thành cũng quản Bảo Nha, bản nên gì thì nấy.
"Ba ơi, hôm nay bác cả sắp về đúng ạ?"
Vương Nhất Thành gật đầu:", bác cả con hôm nay về, phỏng chừng là chập tối , theo thói quen khi thì tối mịt."
Bọn họ ở một thôn chỉ ba ngày, còn tính cả thời gian , đương nhiên là hận thể lãng phí một chút thời gian nào, cơ bản lúc về đều tối mịt. Thật Vương Nhất Thành chút suy đoán, nghi ngờ con dê rừng nhỏ chính là từ trong núi chạy .
Ồ, cũng nghi ngờ, cơ bản là thể khẳng định, vết thương con dê nhỏ do rơi bẫy, mà là b.ắ.n tên nó. Chắc chắn là thợ săn , chỉ là nó chạy một mạch xuống núi kiểu gì, trở thành món ăn đĩa của nhà bọn họ.
Vương Nhất Thành cảm thấy, đây đều là "duyên phận" a.
"Vậy bác cả thể chia bao nhiêu đồ ạ?"
Vương Nhất Thành:"Cái ba cũng , chủ yếu xem thu hoạch của bọn họ, hy vọng năm nay thu hoạch nhiều một chút."