Hắn sống , Nhị Lại T.ử liền cảm thấy vui vẻ.
“Ấy đến nhà các giúp lấy nhé? Kẻo các tráo trở giở trò.”
Cố Lẫm: “Nhị Lại T.ử mày là cái thá gì, mày bớt bậy .”
Nhị Lại Tử: “Sao tao bậy? Tao là cái thá gì cũng hơn mày, đồ rách rưới!”
“Mày đáng c.h.ế.t!”
Nhị Lại Tử: “Ấy da, tao đáng c.h.ế.t? Mày là ông trời , còn thể định đoạt sinh t.ử của khác? Mày trừng cái gì mà trừng, bản lĩnh thì mày đ.á.n.h tao, mày đ.á.n.h tao . Hừ! Tao sợ mày .” Nhị Lại T.ử bằng sức một , nhanh ch.óng kéo thù hận về phía .
Vương Nhất Thành: “…”
Anh khuấy động một hồi, Nhị Lại T.ử khuấy động một hồi, nhà họ Cố đúng là cưỡi hổ khó xuống.
Vương Nhất Thành thật sự là xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, chuyện rõ ràng liên quan đến , nhưng bình tĩnh, gì mà bình tĩnh ? Chu Báo T.ử tụ tập đ.á.n.h bạc, đó là của cải bất nghĩa, coi như là hành hiệp trượng nghĩa.
Chó c.ắ.n ch.ó thì chứ!
Còn về Cố Lẫm, cái đồ lòng lang sói cũng nên nhận một bài học.
Chính là đó, ngày Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp hẹn hò riêng, cái đồ xui xẻo còn uy h.i.ế.p , dùng Bảo Nha để uy h.i.ế.p , he he, tưởng Vương Nhất Thành quên hết ? Anh là để tâm, Vương Nhất Thành chuyện gì cũng , nhưng liên quan đến con gái thì .
Tuy ngày đó cũng kiếm tiền của thằng ch.ó , nhưng Vương Nhất Thành nay thù tất báo.
Tiểu nhân báo thù từ sáng đến tối, Vương Nhất Thành cho rằng là , chỉ cần cơ hội, một chút cũng ngại thêm dầu lửa.
Anh : “Nhà chú lấy . Không là dám chứ?”
Mọi đều về phía nhà họ Cố, trong lòng chút nghi ngờ.
Thực chuyện thế nào nhỉ? Đừng thấy bảy mồm tám lưỡi, nhưng trong lòng chắc tin lời của Chu Báo Tử, dù Chu Báo T.ử cũng , thì sự tin tưởng của quần chúng.
Mọi tuy bàn tán, nhưng trong lòng tin tưởng.
nhà họ Cố lấy hộp, điều ít nhiều cũng khiến manh mối.
Biết , hộp của nhà họ Cố chính là của Chu Báo Tử. Người Chu Báo T.ử tìm đến, thật sự là gây sự vô cớ.
Hoàng Thúy Phấn: “Ấy da. Chú Cố, chú còn động đậy? Không trúng, dám lấy chứ?”
Bà dựa cửa, : “Thật , lão Tam nhà chú bản lĩnh cũng ít.”
“Bà câm miệng!” Cố Lẫm tức giận : “ thừa nhận nhà một cái hộp, lấy thì lấy, Tiểu Ngũ Tử, mày .”
Chu Báo Tử: “Người của chúng cũng theo, ai các lấy cái khác đến để lừa bịp .”
Vương Nhất Thành nhảy nhót: “Có thể thể.”
“Mày câm miệng!”
Nhà họ Cố đồng thanh!
Vương Nhất Thành ngây thơ : “Cháu chỉ là phát biểu chút ý kiến…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-327.html.]
“Vậy cũng câm miệng!”
Vương Nhất Thành: “Được , chú Cố bây giờ nóng tính thật đấy.”
Anh một chút cũng sợ đắc tội với nhà họ Cố, Cố Lão Đầu là như , giả vờ, càng đối đầu với ông , ông càng thể hiện mặt, dĩ nhiên, lưng giở trò bẩn là thể thiếu.
Lão già năm xưa bằng bố của Vương Nhất Thành, chỉ so sánh cả con muỗi trong nhà, dù bố còn, cũng bớt vênh váo, lưng giở trò cũng ít. Vì Vương Nhất Thành sợ.
Dù chọc giận , ông bắt cơ hội cũng sẽ tính toán khác, bằng để mặt.
Vương Nhất Thành: “Chú Cố, các là dám về nhà lấy chứ. Chú xem chuyện ầm ĩ, thế , cháu xen , nhà chú khó xử .”
“Mày câm miệng, cũng mày thế.” Cố Lẫm thật sự phát bực với Vương Nhất Thành, đây chính là một cây gậy khuấy phân, lắm mồm, ở đây chuyện của ? Nhiều lời nhiều chuyện.
Vương Nhất Thành cũng ngây thơ: “Cháu thật cũng .”
Anh lặng lẽ lùi sang một bên, : “Vậy các cứ tự nhiên.”
Cố Lẫm: “Lấy thì lấy! Đợi mang đến các sẽ oan.”
Mấy lập tức chạy về phía nhà họ Cố, những khác đều đợi tại chỗ.
Cố Lẫm bây giờ cảm thấy, cái hộp của mười phần thì tám chín phần là của Báo Ca, nhưng cưỡi hổ khó xuống, chỉ thể như , cùng lắm đến lúc đó đổ hết lên Trần Văn Lệ là , dù thứ vốn là Trần Văn Lệ đưa cho .
Bây giờ nghĩ , Cố Lẫm vô cùng nghi ngờ, Trần Văn Lệ là họa thủy đông dẫn.
Hắn là tinh ranh, lập tức thể thấu bản chất của sự việc. Hắn cảm thấy, Trần Văn Lệ tính toán, Trần Văn Lệ yêu mà , nên bắt đầu giở trò, là cố ý.
Cô chắc chắn cất hết đồ bên trong, cố ý tặng cái hộp cho , đến lúc đó đổ nước bẩn lên .
, chắc chắn là .
Cố Lẫm càng nghĩ càng thấy đúng, hận đến nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng mắng: “Trần Văn Lệ con tiện nhân, cố ý hại tao.”
Giọng nhỏ, những khác thấy, nhưng Vu Chiêu Đệ vẫn luôn quan tâm đến thấy, cô lập tức chạy qua, sáp bên cạnh Cố Lẫm, : “Là Trần Văn Lệ hãm hại ?”
Cố Lẫm gật đầu: “Là nó!”
Vẻ mặt nặng nề, chỉ cảm thấy đúng là xui xẻo tám đời, gặp một phụ nữ như .
Vu Chiêu Đệ tự nhiên tin tưởng Cố Lẫm, : “Em sẽ giúp .”
Hai sáp với , Báo Ca càng càng tức, trực tiếp đá một cú m.ô.n.g Cố Lẫm, Cố Lẫm hề phòng , trực tiếp lao về phía , một tay túm lấy bố ruột là chú Cố, “bịch”, hai đồng loạt ngã xuống đất.
“A, eo của !”
Cố Lão Đầu dù cũng lớn tuổi, cú ngã , chỉ cảm thấy như rã rời.
Bên đang ồn ào, thì thấy đến nhà họ Cố , Báo Ca từ xa một cái, hừ! Đây chính là hộp của ! Hắn lập tức gọi: “Mày xem mày còn chối cãi, đây là hộp của tao, góc hộp của tao còn khắc một con báo, đó là ý của Báo Ca tao.”
Mọi vội vàng chen xem, trời ạ, thật sự .
Chu Báo T.ử nghĩ đến việc lúc nãy còn cãi bướng với , thừa nhận, liền túm lấy Cố Lẫm tát cho mấy cái bạt tai, Cố Lẫm kịp phản ứng đ.á.n.h, giãy giụa cào cấu: “Mày là đồ khốn, mày còn xong ?”