Cố Hương Chức: “Cháu sợ họ.”
“Không sợ mà còn nhốt trong phòng củi? Thôi đừng khoác lác nữa, tóm là cẩn thận.”
Cố Hương Chức sâu Vương Nhất Thành một cái, gật đầu: “Cảm ơn chú.”
Trước đây nhà cô luôn nhà họ Vương bên cạnh , bụng ch.ó chứa nổi hai lạng dầu, chút tiền là vênh váo cho con học. Suốt ngày những lời như , nên kiếp cô qua với nhà họ Vương, cũng thích nhà họ.
Còn một lý do nữa là – ghen tị, ghen tị con gái nhà họ học, sống .
Cô , con gái nhà họ Vương đều sống .
Vì cô ghen tị, cũng ưa họ.
cô cũng , đây là vấn đề của , mà là vấn đề của cô.
Thực khi sống , cô cố gắng bản của kiếp chi phối, những mà ông bà nội cô cho là , về cơ bản đều là . Vì cô thực cảm thấy nhà họ Vương như . Hương Chức thể hiện mặt, đặc biệt là khi nhà họ Cố ở đó, nếu xui xẻo chỉ thể là , ai bảo tay chân nhỏ bé còn nắm trong tay.
dù cô cũng còn là trẻ con, phán đoán của riêng . Và thực tế, chú Năm mà luôn miệng là việc đàng hoàng, lười tham ăn, thực hề .
Hương Chức thêm vài bước, đầu liếc một cái, thấy chú Năm đang xổm đất gì? Cô nheo mắt, thầm nghĩ lẽ chú đang xem kiến dọn nhà? Nghĩ , Hương Chức vội lắc đầu, nhanh mấy bước, cô tìm chú Hầu Quý Nhi.
Chú Hầu Quý Nhi chắc chắn mua nổi công việc .
Dù bố cô cũng đừng hòng công việc , cứ ở nhà ruộng cho ngoan !
Không ngoài!
Hương Chức nghĩ , cũng lên, tâm trạng chút vui vẻ.
Cố Hương Chức , Vương Nhất Thành vẫn xổm đất dùng một cành cây nhỏ chọc chọc, xem kiến dọn nhà, rảnh đến mức đó. Mà là, phát hiện một con rắn.
Ồ , là một bộ da rắn.
Chắc là rắn lột da xong bỏ .
Vừa còn giật cả , Vương Nhất Thành khều bộ da rắn lên, thẳng đến trạm y tế.
Dược Hạp T.ử đang loay hoay với mấy vị t.h.u.ố.c, thấy Vương Nhất Thành xách da rắn cửa, cũng giật : “Hô! Cậu kiếm cái gì về đây?”
Vương Nhất Thành: “Ông xem đáng tiền ? Một bộ da lột.”
Dược Hạp T.ử vội lấy kính lúp , kiểm tra kỹ lưỡng một hồi, cảm thán: “Thằng nhóc cũng chút vận may đấy, đừng là , đáng tiền đấy, da rắn bình thường lột đáng tiền, nhưng cái đáng tiền, thể bào chế t.h.u.ố.c. trả ba đồng, thấy ?”
Vương Nhất Thành: “Ba đồng .”
Dược Hạp Tử: “Chúng quan hệ bao nhiêu năm , hồi nhỏ tìm thứ gì cũng mang đến chỗ , lừa bao giờ ?”
Vương Nhất Thành: “Cũng đúng, , cho ông.”
Anh đầu quanh: “Thằng nhóc Cẩu Đản Nhi nhà ông ?”
Dược Hạp Tử: “Đi trượt băng với bọn Bảo Nha . Chúng nó chiếm địa bàn đủ , sáng sớm gọi Cẩu Đản Nhi .”
Ông : “Trẻ con ở yên trong nhà .”
Cẩu Đản Nhi là cháu ngoại là tiểu t.ử của ông, nhưng ông cũng gò bó thằng bé, cuộc sống của đứa trẻ khổ, ông ông ngoại nỡ quá khắt khe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-319.html.]
Vương Nhất Thành: “Vậy nó việc gì thể tìm Bảo Nha nhà chơi, đúng , thằng bé nhà ông lớn hơn Bảo Nha nhà một tuổi nhỉ. Không học ?”
Dược Hạp Tử: “Dĩ nhiên là học, dù thế nào cũng học, nếu một chữ bẻ đôi , tương lai. định năm cho nó học, tròn tám tuổi, tuổi tác , Bảo Nha nhà năm cũng ? Bảy tuổi sớm ?”
Vương Nhất Thành: “Nhà đều bảy tuổi, con của mấy cũng bảy tuổi. Sớm một chút cũng gì , dù chúng ở nhà cũng gì, học sớm cũng hiểu chuyện hơn. Đỡ ở nhà chạy lung tung.”
“Cũng đúng.”
Dược Hạp Tử: “À đúng , cái cô Vu Chiêu Đệ với thằng Cố Tam hàng xóm nhà vẫn còn qua ?”
Vương Nhất Thành : “Làm ? với Cố Lẫm cũng .”
“Cũng đúng, hai chơi chung .”
Dược Hạp T.ử hạ thấp giọng, : “Này, kể chuyện , xem buồn .”
Vương Nhất Thành: “Chuyện gì?”
Dược Hạp Tử: “Chính là Vu Chiêu Đệ, mấy hôm cô đến tìm , còn đòi mua hạt giống nhân sâm, trò hề ? thấy mua hạt giống cải trắng, hạt giống củ cải, đây là đầu tiên mua hạt giống nhân sâm, nhân sâm mà trồng . Thì còn đắt như ? là nghĩ đó, cô gái bây giờ thật là… chậc chậc.”
Dược Hạp T.ử hơn năm mươi tuổi , từng thấy ai trồng nhân sâm, càng từng đến hạt giống nhân sâm.
Từ xưa đến nay từng .
“ là bậy, xem cô nghĩ gì.”
Vương Nhất Thành ánh mắt lóe lên, : “Ai mà ? Có lẽ… cũng khó .”
Có lẽ, thể trồng .
Không lẽ, nếu Vu Chiêu Đệ là từ tương lai mượn xác hồn, thì nghĩa là nhất định thể trồng , nhướng mày, : “Biết trong đời chúng còn thể thấy trồng nhân sâm đấy.”
Dược Hạp Tử: “Vớ vẩn, nếu trồng , tao trồng cây chuối vệ sinh.”
Vương Nhất Thành: “…Cũng cần đến mức đó.”
Anh hóng một quả dưa, cầm ba đồng tiền, vui vẻ ngoài.
“Tiểu Ngũ Tử, cầm ba đồng tiền gì đấy?”
Anh ngoài thì gặp Ngô A Bà, Ngô A Bà thấy tiền, tò mò hỏi.
Vương Nhất Thành giơ tiền lên, : “Cháu nhặt một bộ da rắn, qua đây hỏi xem đáng tiền , ai ngờ đáng tiền thật, ba đồng đấy ạ.”
Ngô A Bà kinh ngạc tột độ: “Bao nhiêu!”
Bà kinh ngạc: “Đáng tiền thế cơ ? Cậu may mắn thật đấy.”
Vương Nhất Thành: “Ai chứ.”
Ngô A Bà ghen tị đến mức mắt sắp lồi , chỉ ngay lập tức khắp núi tìm da rắn lột, ngày thường thấy cũng để ý.
Vương Nhất Thành: “Bà khỏe ?”
Ngô A Bà: “Haiz, mấy hôm nay bọn trẻ cho tức, thật sự thoải mái, qua hỏi Dược Hạp T.ử xem cần uống t.h.u.ố.c gì .”