Vương Nhất Thành: “Không , chút việc mệt , xem… Vãi chưởng! Bảo Nha, con đang cầm cái gì trong tay !”
Người cha đầu , thấy con gái cầm một con rắn nhỏ, cầm trong tay.
Vương Nhất Thành: “Mau vứt .”
Bảo Nha chớp mắt, lắc lư một cái, : “Ba ơi đây là rắn.”
Cô bé khanh khách.
Vương Nhất Thành gần xem, phì một tiếng, hóa là một đoạn cành cây khô, nhưng cành cây thất đức thật, trông khác gì con rắn. Con mắt to của mà cũng nhầm.
hôm nay thế , gặp đồ giả.
Bảo Nha nghiêm túc: “Con mang về dọa bọn Thiệu Dũng.”
Cô bé thấy, thích ngay.
Vương Nhất Thành: “Ê, cái tồi! Đến lúc đó cũng cho ba mượn dùng, ba cũng dọa .”
Đường Khả Hân: “…”
Hai thật là…
Bảo Nha là một cô bé nghịch ngợm.
Cô bé nghịch ngợm cầm con rắn giả trong tay, vung vẩy, đắc ý: “Con thể dọa nhiều đó.”
Vương Nhất Thành liếc cô bé: “Con đừng để đ.á.n.h cho đấy.”
Bảo Nha bĩu môi: “Không .”
Cô bé ngốc như !
Ba cùng xuống núi, đừng , ba quả nhiên sức mạnh lớn, họ hái nhiều nấm và đào nhiều rau hơn bình thường. Một Đường Khả Hân hơn một nửa, cô là đầu tiên lên núi hái nấm, vẫn hứng thú.
Đường Khả Hân: “Lúc nãy thấy còn tưởng là thật, dọa một phen, haizz…”
Đang , thì thấy Bảo Nha cẩn thận, con rắn giả trong tay vèo một cái văng ngoài, Bảo Nha: “A!”
Cô bé vội vàng lon ton chạy tới, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên cô đơn, cô bé buồn bã ngẩng đầu, : “Ba ơi, con rắn nhỏ của con gãy !”
Vương Nhất Thành bật một tiếng, bước tới xem, nhịn , quả nhiên là gãy .
Toi , phen dọa nữa.
Anh ha hả: “Đồ ngốc nhỏ.”
Bảo Nha: “Hừ!”
Người ba xa , còn nhạo .
Bảo Nha phục hừ một tiếng, bĩu môi, tức giận.
Vương Nhất Thành đưa tay ôm lấy con gái, : “Được , hỏng thì hỏng, đồ chơi khác , ba sẽ giữ cho con.”
Bảo Nha: “Được thôi.”
Cô bé khoanh tay, tức giận.
Vương Nhất Thành: “Con xem khuôn mặt nhỏ của con kìa, tức đến phồng lên , giống như con cóc… ờ, , ba , là ba bậy.”
Bảo Nha: “Hừ.”
Cô bé hừ một tiếng, thể hiện sự bất mãn của .
Vương Nhất Thành: “Đừng giận nữa, con xem bên hoa nhỏ, ba hái cho con bện một cái kẹp tóc hoa nhỏ ?”
Bảo Nha ngẩng đầu qua, nhón chân lên, quả nhiên thấy một hàng hoa nhỏ màu hồng, cô bé lập tức: “Con con !”
Vương Nhất Thành: “Chờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-179.html.]
Anh qua hái những bông hoa nhỏ xuống, tìm một cành cây uốn cong, bắt đầu bện kẹp tóc, Đường Khả Hân tò mò , chút . dám mở miệng.
Vương Nhất Thành bện vòng hoa, tay khéo léo, nhanh bện xong cài lên cho Bảo Nha, Bảo Nha b.úi hai b.úi tóc nhỏ, cài thêm kẹp tóc hoa nhỏ màu hồng, trông như một tiểu tiên nữ trong núi, vô cùng đáng yêu.
Vương Nhất Thành hài lòng gật đầu: “Con gái hổ là giống , thật là xinh , trang điểm thế nào cũng .”
Bảo Nha tán thành gật đầu.
Hai cha con vô cùng tự luyến, đắc ý.
Vương Nhất Thành đắc ý , : “Chờ .”
Anh nhanh ch.óng hành động, một lúc , cái thứ hai thành công, đưa cho Đường Khả Hân, : “Này, cho cô cài chơi.”
Đường Khả Hân: “!”
Cô kinh ngạc Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành: “Cô ?”
Đường Khả Hân lập tức: “ !”
Cô vui vẻ cài lên, ai mà yêu cái chứ, tuy chút quá phô trương, nhưng tâm trạng của Đường Khả Hân vô cùng phấn khởi, khóe miệng cô cong lên cao, hỏi: “Bảo Nha, ?”
Bảo Nha gật đầu: “Đẹp lắm!”
Cô bé là một đứa trẻ trung thực: “ đáng yêu bằng con!”
Cô bé là đáng yêu nhất thiên hạ, ai sánh bằng.
Vương Nhất Thành gật đầu: “Con gái đúng.”
Tuy Vương Nhất Thành như , nhưng Đường Khả Hân hề vui, ngược còn vui vẻ, cô là lớn , thể so sánh với trẻ con chứ. Cho dù Bảo Nha đáng yêu nhất, cô cũng là nhất.
Đường Khả Hân đắc ý: “Chúng thôi.”
Cô nóng lòng về khoe , ừm, cô thể về điểm thanh niên tri thức thăm bạn bè.
Vương Nhất Thành suy nghĩ của Đường Khả Hân, : “Vậy , thôi!”
“Ba ba ba!”
Bảo Nha đột nhiên phát tiếng kêu kinh ngạc, Vương Nhất Thành lập tức yên, đây là sự ăn ý độc quyền của hai cha con: “Sao ?”
Bảo Nha sợ hãi : “Ba ba ba, bên cạnh ba một con rắn, sắp chạm chân ba .”
Tiểu Bảo Nha cũng cứng đờ tại chỗ dám động.
Đường Khả Hân: “!”
Vương Nhất Thành lập tức mở miệng: “Ai cũng đừng động.”
Anh cúi đầu qua, rành về rắn, nhưng con rắn trông hoa hòe hoa sói, là loại rắn cỏ vô dụng, dám cược, thứ càng sặc sỡ, càng dễ độc.
Bảo Nha và Đường Khả Hân đều cứng đờ tại chỗ dám động, họ cách Vương Nhất Thành gần, nếu rắn thật sự tấn công, trong phút chốc thể c.ắ.n trúng họ, cả hai đều run rẩy dám động. Vương Nhất Thành liên tục dặn dò: “Hai từ từ lùi về .”
“…” Đường Khả Hân yên tâm về Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành đợi cô xong, quát: “Im miệng, lùi .”
Đường Khả Hân do dự một chút, đó nhanh ch.óng bế Bảo Nha lên.
Bảo Nha ngờ Đường Khả Hân sẽ bế , kinh ngạc mở to mắt, Đường Khả Hân cẩn thận từng bước lùi , Vương Nhất Thành khẽ gật đầu, cảm thấy Đường Khả Hân cũng là điều như vẻ ngoài.
Con rắn vẫn động, Vương Nhất Thành cũng động, thấy hai Đường Khả Hân lùi một , đột nhiên nhảy sang một bên, con d.a.o găm trong tay mạnh mẽ đ.â.m tới. Ngay lúc con rắn cũng động, đ.â.m trúng bảy tấc của con rắn!
Con rắn c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Vương Nhất Thành thở hổn hển lùi .
Đường Khả Hân cũng lập tức phịch xuống đất, nhưng dù cũng đặt Bảo Nha xuống, ngược Bảo Nha giãy khỏi Đường Khả Hân, trực tiếp lao lòng Vương Nhất Thành: “Ba!”
Cô bé bắt đầu rơi nước mắt: “Ba !”