"Ông cũng to gan thật." Hương Chức khẩy một tiếng.
Cô còn tình cảm gì với nhà họ Cố nữa . Hồi mới trọng sinh, cô cũng từng tin tưởng bố , nhưng theo thời gian, cuối cùng cô vẫn thất vọng:"Vậy những khác trong nhà họ Cố thì ?"
"Bọn họ sống đều lắm, nhà họ Cố vốn dĩ chỉ ruộng, nhưng ruộng là nghề kiếm ít tiền nhất. Người nhà bọn họ cũng chẳng tính là chăm chỉ."
Trước khi còn trẻ thì còn thể là chăm chỉ, nhưng khi tuổi tác cao, như Cố lão đại bọn họ đều ngoài năm mươi , cho dù chăm chỉ thì ít nhiều cũng lực bất tòng tâm. Còn đám tiểu bối nhà bọn họ là Đại Lư Tử, Nhị Lư T.ử đều nuông chiều từ bé, đương nhiên cũng thích việc.
Gia đình mà sống cho .
Cố lão đầu thì càng thể, ăn uống tiêu tiểu đều ở chiếu, chỉ còn thoi thóp một tàn.
trong thôn bọn họ đều cảm thán ông cụ thật sự sống dai, nông nỗi , còn suốt ngày bữa đói bữa no, mà vẫn giữ một tàn, nhất quyết chịu nhắm mắt xuôi tay. Cũng là một nhân tài.
Tam Nha khá nhiều chuyện, Hương Chức xong khá là vui vẻ, cô :"Bọn họ cũng coi như là ác giả ác báo ."
Những kiếp tính kế cô như , kiếp sống thành thế cũng đáng đời.
" , Đại Lan T.ử thì ?"
Cô căm hận cô , đây chỉ là thù hận từ kiếp , mà kiếp cũng thù.
"Bà gả cho bố của Tường ca, trong nhà còn một bà chồng nữa, trời ơi, bà cụ đó đúng là tai họa sống ngàn năm, tám mươi chín mươi tuổi mà vẫn nhảy nhót tưng bừng. Vô cùng cay nghiệt. Trong nhà còn một đứa con trai ngốc, suốt ngày gà bay ch.ó sủa. Nói chung là ăn uống thì hình như thiếu thốn lắm, nhưng nếu là cuộc sống hơn thì cũng . Tường ca đưa tiền cho bọn họ sinh sống, nhưng gã cũng khá là keo kiệt. đừng thấy lo ăn uống mà lầm, nhà gã già thì già, điên thì điên, Đại Lan T.ử sống ồn ào mệt mỏi. Tên ngốc đó điên điên khùng khùng thỉnh thoảng còn đ.á.n.h nữa. Đại Lan T.ử sống . Trước Đại Lan T.ử dựa dẫm Tường ca, nhưng Tường ca vội vàng, hình như cũng để tiền cho bọn họ."
Hương Chức ngạc nhiên:"Chuyện mà cũng ?"
Tam Nha hì hì đắc ý, :"Chuyện trong thôn chuyện gì là , cũng xem thử nhà nghề gì, chuyên nghiệp đấy nhé. Không chuyện gì mà . Những tin đồn mà Bảo Nha bọn họ đều là do báo tin đấy."
Bảo Nha gật đầu:"Mình đều chị Tam Nha kể đấy."
Hương Chức:"Lợi hại, lợi hại."
Cô cảm thán Tam Nha sống ở Cảng Thành, nếu thì thể paparazzi , đảm bảo vô cùng chuyên nghiệp.
"Vậy những khác trong thôn thì ? Từ Tiểu Điệp thì ?"
Hương Chức vẫn tò mò về những trong thôn, suy cho cùng, đó cũng là nơi cô lớn lên từ nhỏ. Cho dù rời , cũng là tò mò nữa.
Đặc biệt là Từ Tiểu Điệp, kiếp là kế của cô, từng sinh con trai cho bố cô. Cô vẫn luôn tình hình của cô .
"A a, quên với , Từ Tiểu Điệp kết hôn , cô ăn cỏ cũ, tìm một nuôi . Bất kể là Tường ca bố là Cố Lẫm, bây giờ đều liên quan gì đến cô nữa. bọn họ vẫn tìm Từ Tiểu Điệp, nên Từ Tiểu Điệp trốn . Mình thấy, Từ Tiểu Điệp bây giờ sống khá bình yên, hơn là kết hôn với bố ."
Bảo Nha cảm thán, cô cảm thấy ông chú Cố Lẫm bây giờ tính cách ngày càng cố chấp đáng sợ, nếu Từ Tiểu Điệp theo ông thì mới là tiêu đời. Còn cái tên Tường ca thì càng khỏi , đó chẳng là lành gì.
Bây giờ cũng coi như là thể sống bình yên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1551.html.]
Hương Chức cảm thán:"Thật ngờ tới!"
Từ Tiểu Điệp lấy chồng , kiếp bố cô sẽ con trai nữa đúng ?
Kiếp ông cũng lúc nào cũng nghĩ đến con trai, căn bản thèm để mắt đến đứa con gái là cô. Bây giờ, thể một câu đáng đời.
"Như thật ."
Vu Chiêu Đệ, Trần Văn Lệ, Từ Tiểu Điệp, những đều còn liên quan gì đến bố cô nữa, thật !
Cô đang mải suy nghĩ thì thấy gọi.
"Bảo Nha, lát nữa bảo Hiểu Văn lên xe quần áo nhé?"
"Được thôi."
Lý Chân Chân tới cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ, nhanh ch.óng náo nhiệt chụp ảnh, đến những chuyện linh tinh nữa.
Cao Tranh đến bên cạnh Bảo Nha, sóng vai bước cùng cô, dường như đang lẩm bẩm một :"Ây dà, khi nào mới thể cầu hôn đây?"
Bảo Nha sững một chút, sang Cao Tranh. Cao Tranh cũng Bảo Nha, vẫn tiếp tục lải nhải:"Nếu cầu hôn, chắc chắn chuẩn thật , trang trí thật , mới thể tôn lên nhan sắc tuyệt trần của bạn gái ."
Bảo Nha những lời của cho ngượng ngùng, nhưng khóe miệng cong lên, cảm thấy tâm trạng .
Cô nhớ đến sự cố chiếc nhẫn của Cao Tranh đó, nhịn bật .
Nói thì, đó là chuyện mới qua Tết xong, nhưng vì sự cố nhỏ đó, cũng lấy nữa. Cũng đang nghĩ gì.
Bảo Nha cúi đầu khẽ, Cao Tranh tiếp tục lẩm bẩm:"Không bạn gái thích kim cương hồng ngọc lam ngọc..."
Bảo Nha cũng "lẩm bẩm một ", cô híp mắt:"Đẹp thì đều thích nha, lấp la lấp lánh cũng thích, đỏ rực rỡ cũng thích, quan trọng là tặng cơ..."
Cao Tranh liếc Bảo Nha, thấy đuôi lông mày khóe mắt cô đều là ý , trong lòng liền hiểu rõ, Bảo Nha cũng thích thích . Anh kết tóc se tơ với Bảo Nha. Cao Tranh nắm lấy tay Bảo Nha, trong lòng thầm nghĩ, lẽ đôi khi cũng chút ý trời.
Nếu , bó hoa cưới hôm nay khác nhận , mà là Bảo Nha nhận chứ?
Ý trời, tất cả đều là ý trời.
Hai sóng vai , bao xa, Lý Chân Chân ló đầu :"Mỹ Bảo, đây đây!"
Bảo Nha lập tức định qua, Cao Tranh liền kéo Bảo Nha , nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, :"Chúng cùng ."