Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1534

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những đầu tiên thấy xong thì vui mừng khôn xiết.

Mọi đương nhiên càng đẩy nhanh bước chân, mục tiêu thì càng nhanh hơn.

Khi nhóm Vương Nhất Thành xuống núi, gần sáu giờ, trời tối, nhưng cũng thuận lợi làng. Bọn họ coi như ở đoạn giữa, phía sắp xếp thỏa, đều ở tạm nhà dân một đêm.

ngôi làng của họ lớn, cả chuyến tàu ở xuể. Những đến , về cơ bản đều bộ nửa tiếng sang ngôi làng bên cạnh. Vương Nhất Thành và Khương Mẫn Toa tách . Hai ở chung một nhà, chỗ bọn họ mười mấy qua đây.

Chật chội vô cùng, nhưng lúc chẳng còn ai than vãn nữa. Người than vãn đến mấy, cả ngày than cả ngày, cũng đủ . Bây giờ thật sự chỉ cảm thấy sức cùng lực kiệt. Vương Nhất Thành và Khương Mẫn Toa đều sợ an , nên tách .

Suy cho cùng, tuy đều chung một chuyến tàu, nhưng căn bản quen , cũng là hạng gì, nên đều cẩn thận.

Anh đề phòng , còn đề phòng nữa là.

Vương Nhất Thành dắt Khương Mẫn Toa tìm đến bà thím chủ nhà, :"Thím ơi, chúng cháu mang theo ít đồ ăn, nhưng đều nguội cả , đổi với thím chút đồ ăn nóng hổi, thím xem ? Thím xem, chúng cháu mang theo bánh bao nhỏ, còn một con gà , tuy đông cứng , nhưng đều là đồ ngon. Cả túi đồ tính luôn cả túi cho thím, thím chỉ cần lo cho hai đứa cháu hai bữa cơm là . Chúng cháu lạnh quá, thím nấu cho chúng cháu bát mì, thêm quả trứng gà là . Thím thấy ?"

Mắt bà lão sáng rực lên, chút do dự:"Được! Sao chứ?"

Bà lão hớn hở :"Hai đứa cũng chịu khổ ."

Vương Nhất Thành:"Ai chứ."

Hắn :"Chúng cháu cũng ngốc, chỉ nghĩ đồ ăn là , nghĩ thời tiết đồ ăn cũng xong."

Bà lão:" đúng , hai đứa đợi đấy. Mẹ cái Tú Nhi, cô mau nấu cho đôi vợ chồng son bát mì ."

Vương Nhất Thành:"..."

Khương Mẫn Toa:"..."

Vương Nhất Thành ho khan một tiếng, :"Chúng cháu vợ chồng."

Bà lão liếc một cái:"Đang tìm hiểu hả? Sắp kết hôn chứ gì?"

Vương Nhất Thành:"..."

Khương Mẫn Toa đỏ mặt, khóe mắt cô liếc Vương Nhất Thành, thấy thế mà phản bác, cũng nhịn cong khóe môi. Nói thật nhé, đây cô thật sự nghĩ nhiều. Suy cho cùng, thích thì thích, sùng bái thì sùng bái, ai thấy sùng bái liền kết hôn với chứ.

Hoàn chuyện đó .

Nên đây cô thật sự tâm tư đó, thì từ lúc nào nhỉ?

Cô cũng , hình như chính là hôm nay lúc kéo cô trong núi, vẫn luôn buông tay, dẫn cô suốt một chặng đường. Tuy thể lực cô khá , nhưng là một cô gái thành phố, từng đường núi, nếu thật sự một , ngã bao nhiêu .

Dọc đường , bọn họ thấy nhiều ngã .

Hắn vẫn luôn che chở cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1534.html.]

Khương Mẫn Toa chỉ cảm thấy, trong lòng ấm áp vô cùng, sự thích thú đó cũng lập tức đổi.

Vương Nhất Thành khuôn mặt ửng đỏ của Khương Mẫn Toa, cũng bật . Hắn cũng tâm tư của là gì, nhưng quỷ dị lên tiếng phản bác, ngược hỏi:"Cô ăn cay ?"

Khương Mẫn Toa gật đầu:"Ăn. Bác gái, thể cho thêm chút ớt ạ? Chúng cháu cũng xua hàn khí."

Bác gái:"Được, gì mà !"

tính toán, hai bữa cơm cũng chỉ bốn bát mì bốn quả trứng, nhưng những thứ bọn họ đưa thiết thực hơn nhiều.

Thế thể thiết thực ? Đây là đồ Khương Mẫn Toa chuẩn cho con gái. Vương Nhất Thành đề nghị trao đổi cũng hỏi qua Khương Mẫn Toa . Cô đồng ý, vác theo cũng ăn còn là gánh nặng, chi bằng đổi lấy đồ nóng hổi.

Bọn họ đó dám buông tay là vì bao lâu mới chỗ ở, bây giờ nắm chắc , đương nhiên quan tâm mấy thứ đó nữa.

Bà lão cũng vui mừng, một con gà tốn ít tiền , càng khỏi còn đồ ăn khác. Ồ, cái ba lô cũng . Vốn dĩ cả làng bọn họ phụ trách tiếp đãi còn thấy vui, nhưng lúc hận thể thêm nhiều thanh niên tính toán chi tiêu thế .

Vương Nhất Thành là phản ứng nhanh, đầu nghĩ đến việc trao đổi. Đợi bọn họ ăn mì xong, khác mới phát hiện , phục hỏi:"Bác gái, bác thể , dựa mà cho bọn họ cho chúng ?"

Bà bác lườm một cái, châm chọc:"Chúng thu nhận các lắm , lãng phí củi lửa của chúng chúng còn , việc chúng nhận, nhưng dựa bao các ăn uống? Người lấy đồ đổi, các ăn ! Thế ngoài xem trời rớt bánh bao thịt xuống ? Há miệng mà hứng."

Hiện trường lập tức im bặt, chỉ còn tiếng xì xụp húp mì. Vương Nhất Thành như thấy sự ngượng ngùng, :"Mì chị gái nấu ngon thật, còn ngon hơn cả đầu bếp thành phố. Mọi đồ đổi, thì kiểu gì cũng tiền chứ? Trời lạnh thế , mua một bát , thiệt ."

Hắn :"Nếu mà lạnh đến cảm mạo thì tốn bao nhiêu tiền, chi bằng ăn uống cho no. Cho thêm chút ớt, xua hàn khí no bụng."

Những khác:"... Cũng, cũng đúng ha!"

Hiện trường lập tức sôi nổi hẳn lên.

"Cho một suất."

" cũng !"

Đừng thấy nhiều bình thường sống tằn tiện nỡ tiêu, nhưng hôm nay thì khác. Bọn họ thật sự chịu tội lớn , thoải mái một chút. Chẳng gì thoải mái hơn việc ăn một bát mì nóng hổi trong thời tiết thế .

Mọi nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

Vương Nhất Thành chính là loại ma lực , đến cũng thể cho bầu khí náo nhiệt lên.

Vương Nhất Thành cúi đầu xì xụp húp mì, sang Khương Mẫn Toa cũng đang ăn vui vẻ, hai .

Vương Nhất Thành cảm thấy chuyến ít nhiều chút xui xẻo.

nếu xui xẻo thì cũng hẳn, vẫn còn chút may mắn. Nhóm bọn họ nghỉ ngơi ở trong thôn một đêm, tinh thần rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn ít. Vương Nhất Thành coi như dậy sớm, sáng tinh mơ ở cửa. Bên ngoài trời vẫn đang mưa dầm dề xen lẫn tuyết, cũng may mặc nhiều áo, nếu thì thật sự sẽ chịu tội đến mức nào.

 

 

Loading...