Khương Mẫn Toa quả quyết theo lời Vương Nhất Thành.
Vương Nhất Thành hiếm khi còn thể đùa, :"Chúng đây cũng coi như là hoạn nạn nhỉ."
Khương Mẫn Toa nhẹ nhàng gật đầu, :"Vâng."
Họ quyết định , nếu thật sự đường núi, thì vali sẽ bỏ . Đồ ăn bắt buộc mang theo, nhưng quần áo thì chắc, thì bỏ. Ngược mấy khác quả quyết như họ.
Vương Nhất Thành:"Mọi cũng đừng quá lo lắng, nghĩ mà xem, ít nhất chúng còn đèn, nếu mà mất điện tối om, chẳng còn sợ hãi hoảng loạn hơn ?"
Mọi lặng lẽ gật đầu, chỉ thể tự an ủi như , thực , họ vẫn đến mức t.h.ả.m hơn.
so với buổi chiều đều khá náo nhiệt, lúc đều im lặng ít. Ngược Vương Nhất Thành quả quyết bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, mặc thêm một chiếc áo len, tiếc đồ, mà là sợ quá lạnh, thậm chí còn thêm một đôi tất, khoác áo bông lên .
Còn tiền bạc và giấy tờ vốn để trong vali, lo lắng.
Khương Mẫn Toa thấy Vương Nhất Thành bắt đầu dọn dẹp, :"Anh chuẩn ngay bây giờ ."
Vương Nhất Thành:" sợ lát nữa mất điện, tối om, sáng mai dọn dẹp luống cuống tay chân."
Anh quen với việc chuyện đều trong tầm kiểm soát.
Những khác thấy cũng thấy lý.
Khương Mẫn Toa hai cái vali, đồ đạc ít, nhưng may mà cô mang nhiều đồ ăn, cô cũng mặc thêm quần áo, lấy một ít đồ ăn, :" còn đồ ăn ở đây, cũng thể đối phó một chút."
Lúc mấy họ may mắn vì lúc đó mua vé giường , cửa đóng , tương đối vẫn an hơn ít, hơn nữa còn một đầu, đến mức như ruồi đầu.
Toa ghế cứng bên may mắn như , đông ồn ào, chỉ cần tâm trạng , dễ ảnh hưởng đến khác. Cảm xúc của con cũng sẽ lây lan, nóng nảy nổi giận, lóc t.h.ả.m thiết, gào thét điên cuồng, gặp tâm trạng định, kéo theo những xung quanh cũng sẽ trạng thái tệ.
Dù đông, rừng lớn chim gì cũng .
Giống như toa giường cũng hẳn đều bình tĩnh, nhưng dù một khoang cũng chỉ sáu chỗ, chỉ cần thể lo liệu, thì sẽ đến mức quá điên cuồng. Khoang của họ vị Từ Kiến Hưng là quân nhân, vốn thể giữ vững.
Vương Nhất Thành là quả quyết và khôn khéo, nên khoang của họ trấn tĩnh nhanh hơn các khoang khác.
Vương Nhất Thành:"Khóa cửa khoang , vali dựa cửa, cũng an hơn một chút, chúng gây phiền phức cho khác, nhưng cũng đừng để tính kế, ai trong hành khách những như thế nào. Số lượng nhân viên phục vụ dù cũng hạn, thể chăm sóc hết tất cả ."
"Nghe lời ."
Vương Nhất Thành:" , quần áo còn của đều cần nữa. cái áo bông vẫn khá ấm, chị ơi, nếu chị chê thì cứ lấy cho con đắp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1527.html.]
Tuy vẫn quyết định sẽ xử lý thế nào, nhưng Vương Nhất Thành cảm thấy phỏng đoán của chín phần mười sẽ sai, nên cũng quả quyết là định lấy hành lý nữa. Cho dù sai cũng .
Anh cũng thiếu chút đồ .
Quần áo của Vương Nhất Thành dày hơn nhiều so với quần áo bọn trẻ, Hương Thảo liếc chồng , chồng cô gật đầu, :"Cứ lấy ."
Lúc là lúc từ chối, họ cũng mang theo hành lý, nhưng áo bông đều là từ ba bốn năm , chắc chắn ấm bằng cái , ngày thường tự nhiên thể như . lúc thì đừng nhiều quá.
Trẻ con nhỏ như , buổi tối cũng lạnh, cho con đắp cũng .
Mọi đều bận rộn hẳn lên, Vương Nhất Thành kiên quyết đồ của cần nữa, ai dùng thì cứ lấy, Tô Kiến Thiết do dự một chút, lấy một chiếc áo khoác len của Vương Nhất Thành. Chiếc áo mới, Tô Kiến Thiết nỡ bỏ.
Hơn nữa ông cũng mang theo mấy bộ quần áo ngoài, thêm một chiếc cũng ấm hơn.
Không lo bò trắng răng, mà là thật sự cảm thấy trời càng về khuya, thời tiết càng lạnh.
Khương Mẫn Toa cũng dọn đồ của một chiếc ba lô, những thứ khác kiên quyết cần. Vương Nhất Thành đúng, những thứ đều là vật ngoài , vẫn là bảo vệ bản quan trọng hơn. Cô quan tâm hỏi:"Cánh tay của còn đau ?"
Vương Nhất Thành:"Tạm , vẫn còn đau một chút."
Khương Mẫn Toa giơ tay lên ấn ấn, :"Nếu ấn, thấy đau rõ hơn ?"
Vương Nhất Thành:"Vậy thì chắc chắn là rõ hơn , cũng mất cảm giác."
Khương Mẫn Toa chút đỏ mặt, thực cô chuyên nghiệp, nhưng kẹt ở đây, quả thực chút hoảng loạn. Bề ngoài cô trông trấn tĩnh, nhưng trong lòng sợ. Cô thậm chí còn về giường của , mà dựa tường, giường của Vương Nhất Thành, hai một cách, nhưng một quen , thật sự khiến Khương Mẫn Toa yên tâm hơn ít, nếu gặp Vương Nhất Thành, một cô gặp chuyện , xung quanh đều là lạ, thì thật sự thể căng thẳng c.h.ế.t mất.
Vương Nhất Thành Khương Mẫn Toa ngơ ngác, :"Ăn chút gì ."
Họ đều mang theo đồ ăn, thực chỉ họ, tàu nhiều đều mang theo đồ ăn, thường thì tàu ngoài quen với việc tự mang theo một ít lương khô. Đa đều như .
Họ tuy ở cùng một khoang, nhưng cũng tụ ăn chung, Vương Nhất Thành và Khương Mẫn Toa tụ với .
Dù họ cũng là quen cũ, hai ăn hết một con vịt muối của Khương Mẫn Toa, ăn thêm mấy cái bánh bao, bánh bao nguội, may mà họ nước nóng. Tô Kiến Thiết ngoài vệ sinh, lúc về cảm thán:"May mà chúng nhanh tay, bên ngoài hết nước nóng , đang gây sự."
Vương Nhất Thành kiên quyết:"Đóng c.h.ặ.t cửa, liên quan đến chúng , mặc kệ những chuyện đó."
"!"
Vương Nhất Thành:"Khóa cửa cũng xuống , dưỡng sức. Hết nước , chừng lát nữa cũng hết điện, để tránh lúc mất điện đột ngột luống cuống tay chân, vẫn là nên về chỗ nghỉ ."