Thời gian luôn thể phai nhạt nhiều thứ.
cho dù là yêu, bọn họ cũng là những bạn .
Kết bạn là nhân phẩm, cô tin tưởng Vương Nhất Thành.
"Ây, Vương Nhất Thành, đối tượng ?"
Vương Nhất Thành:" đợi cô giới thiệu cho một đây."
Lam Lăng phì , :"Anh còn cần giới thiệu ? còn cưới cả nữ minh tinh cơ mà? Anh cũng tài giỏi đấy."
Vương Nhất Thành:"Cái thì gì mà tài giỏi tài giỏi, hợp thì kết hôn, hợp thì chia tay thôi. định dễ dàng kết hôn nữa. Dằn vặt bao nhiêu , cũng chán ."
Mặc dù nhiều là nguyên nhân, nhưng vẫn thôi .
Cứ dằn vặt qua thế cũng khá ồn ào.
Ông tò mò :"Còn cô thì ? Kết hôn ? Nhìn dáng vẻ của cô giống như một con cẩu độc ."
Đây vẫn là từ học của Vu Chiêu Đệ lúc .
Lam Lăng cạn lời:"..."
Cô :"Anh thật sự chuyện, giống cẩu độc chỗ nào? Lúc ở nước ngoài từng yêu đương ? về nước thì chia tay . Nói thật, tạm thời tìm mới, về nước là nỗ lực phấn đấu cho sự nghiệp, tình cảm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của ."
Vương Nhất Thành vỗ tay.
"Được , cô lợi hại."
Bảo Nha bọn họ kẻ tung hứng, cũng nhịn híp mắt, thực , bọn họ thật sự hiểu ba nha, xem, chị Lam cũng là nữ cường nhân. Người ba cô tìm, ngoại lệ.
Quả nhiên sở thích của con là đổi.
Bất kể là vợ chồng thật vợ chồng giả, cho dù ông giả, cũng sẽ sở thích của riêng trong đó.
Vương Nhất Thành và Lam Lăng chuyện cá nhân xong, chuyển sang công việc, ông hỏi:"Lần cô về là đơn vị nào..."
Hai nghiêm túc thảo luận những chuyện , Bảo Nha thì chủ động chạy bếp, híp mắt:"Bà nội, con đến phụ bà một tay nha."
Mẹ Lam:"Chỗ cần cô bé con , con ngoài chơi ."
Nhà họ Lam dì bảo mẫu, nhưng con gái trở về, Lam vẫn tự tay vài món tủ.
Bảo Nha:"Vậy con ở đây bầu bạn với bà nhé."
Không là chuyện công việc của chị Lam bọn họ thể , mà là ba cô và chị Lam dù cũng từng kết hôn, những lời riêng, nên Bảo Nha cũng nhường chỗ cho bọn họ. Cô :"Bà nội, món tủ của bà là gì ạ?"
Mẹ Lam:"Cà chua xào trứng."
Bảo Nha:"Phụt!"
Mẹ Lam để ý mà , :"Từ lúc trẻ bà ăn nhà ăn, bản mấy khi nấu cơm, chỉ vài món gia đình. con đừng thấy là món gia đình, chị Lam của con thích... Ây , con gọi bà là bà nội, gọi nó là chị Lam, bà mới phản ứng . Thế là lệch vai vế ."
Bảo Nha:"Không ạ, cứ gọi theo vai vế của mỗi ."
Bà nội Lam là nuôi của ba cô, gọi bà nội là quá bình thường.
Còn lúc Lam Lăng kết hôn với ba cô, cô gọi là chị Lam , sửa .
May mà Lam cũng để ý, :"Được, cứ gọi theo vai vế của mỗi , con và đối tượng , quen thế nào ?"
Bảo Nha lanh lảnh:"Rất ạ."
"Thế thì thế thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1520.html.]
Mẹ Lam:"Bà thấy đứa trẻ Tiểu Tranh tồi, hai đứa cũng coi như thanh mai trúc mã, đáng tin cậy."
Bảo Nha:"Không coi như, mà chúng con chính là thanh mai trúc mã ạ! Lúc sáu bảy tuổi con quen Tiểu Tranh . Lúc đó chúng con là một đám trẻ con, bao giờ tách rời ."
Mẹ Lam :"Tình cảm thanh mai trúc mã ."
Bà dừng một chút, nhỏ giọng :"Con cảm thấy, ba con và chị Lam của con còn thể với ?"
Bảo Nha ngước mắt Lam một cái, chút do dự, nhỏ giọng :"Con cảm thấy, chắc ạ... Hai bọn họ thoạt đều là kiểu lý trí, cũng giống sẽ ăn cỏ cũ."
Mẹ Lam suy nghĩ kỹ , gật đầu:"Con đúng."
Mẹ Lam khá thích Bảo Nha, chính vì nha đầu rạng rỡ cởi mở, gì nấy, giả tạo.
"Vậy bà với ba con, nếu quen nam đồng chí nào , giới thiệu cho Lam Lăng nhà bà đấy."
Bảo Nha nhịn , :"Vừa nãy ba con cũng với chị Lam Lăng như . Ba còn bảo chị Lam Lăng giới thiệu cho ba nữa."
Hai đều phì .
Một già một trẻ, thế mà cũng thể trò chuyện rôm rả, thể , chuyện di truyền , đúng là vi diệu.
Vương Nhất Thành giỏi hòa đồng với các đồng chí lớn tuổi, Bảo Nha tình cờ cũng .
Vương Nhất Thành và Bảo Nha ở nhà họ Lam một ngày, mặc dù xa cách mấy năm, nhưng cũng nhanh ch.óng thiết trở . Mãi đến lúc rời , Lam Lăng còn đích tiễn bọn họ, :"Hôm nào đến nhà khách nhé, đổi sang ở nhà lớn Vương phủ , thế cũng quá đắc ý ."
Vương Nhất Thành:" thích thế."
Lam Lăng mặt quỷ, :"Đồ thích khoe khoang."
Vương Nhất Thành nhún vai, lái xe rời .
Chuyện khoe khoang là di truyền của nhà bọn họ ?
Mẹ ông đều như , ông tự nhiên cũng giống thế!
Hơn nữa, thế gọi là khoe khoang gì chứ, khoe khoang thật sự thì như thế .
Ông thế gọi là hưởng thụ thiết thực.
Vương Nhất Thành lái xe đưa con gái về nhà, bao xa thấy tuyết bắt đầu rơi lả tả, ông cảm thán:"Năm nay tuyết rơi thật sự ít."
Thực đối với giàu mà , tuyết rơi cũng chẳng , nhưng đối với nghèo thì chút khó khăn. Kiếp ở thời cổ đại của ông thì gì, ngay cả hiện đại bây giờ, những ngày trời lạnh tuyết rơi liên tục, cũng dễ chịu gì.
Bảo Nha:"Về nhà ăn lẩu."
Không gì ấm áp hơn lẩu.
Vương Nhất Thành:"Được."
Vương Nhất Thành cảm thán:"May mà, chúng đều nghỉ ở nhà, cần vội vàng ngoài chịu rét trong ngày tuyết rơi."
" ."
Vương Nhất Thành cảm thán như , nhưng ông trời thích vả mặt nhất , Vương Nhất Thành mới cảm thán ông cần sớm như thể rúc ở nhà, nhà trường tìm ông .
Vương Nhất Thành về nhà nhận điện thoại, cúp điện thoại xong bắt đầu thẫn thờ, Bảo Nha:"Ba, ba ?"
Vương Nhất Thành u oán:"Ba Hỗ Thị công tác."
Bảo Nha:"Phụt!"